Thay đổi cách nhìn chứ không thay đổi người khác

Gần đây bị nhiều áp lực vì ý kiến người nọ người kia. Ý muốn của mình đã cố định, tuy nhiên vẫn có người ko ủng hộ, ko chịu hiểu và ko muốn hiểu ý muốn của mình. Thành ra mình lại suy nghĩ nhiều, có lúc cảm thấy bế tắc không biết phải làm thế nào.

Hôm nay nói chuyện với chị gái mới nghĩ ra rằng mình cứ cố gắng muốn người khác thay đổi nhưng việc đấy rất khó hoặc có thể nói là không thể. Thế nên mới thấy bế tắc, stress.

Hôm trước đọc quyển “Mình là cá, việc của mình là bơi”, ngỡ ra được nhiều điều. Một trong những điều đó là “Thay đổi cách nhìn chứ ko thay đổi người khác”. Việc thay đổi người khác là việc ngoài tầm tay của bản thân, đặt kỳ vọng vào đó thì chỉ có thất vọng thôi. Mà nguyên tắc của bản thân mình thì ko thể vì người khác mà dễ dàng thay đổi được. Vậy thì chỉ có thay đổi cách nhìn của mình về sự việc thôi. Coi việc người khác ko hiểu ý muốn của mình là việc bình thường, tôn trọng người ta, ko phản đối cũng ko giải thích. Còn việc của mình thì mình cứ làm, miễn là không ảnh hưởng đến người khác là được. Như thế sẽ nhẹ nhàng hơn.

Advertisements

Postdoc or industry?

Hôm nay thấy trên VietPhD.org thấy có câu hỏi làm postdoc hay industry, thấy có 1 comment hay quá nên lưu lại đây:
=================================================
Mình xin phép bổ sung và tổng kết các lý do:
1. Không kiếm được việc ở indus vì các hạn chế về: ngôn ngữ, năm kinh nghiệm không có hoặc không đủ, kỹ năng/kỹ thuật kiểu công nghiệp không đáp ứng yêu cầu tuyển, không tìm được việc cùng hoặc chủ đề liên quan,…
2. Thích có nhiều thời gian hoặc thời gian làm việc linh hoạt, nhiều nghỉ lễ nếu làm postdoc
3. Thích làm postdoc vì thích làm, thích làm nghiên cứu, giảng dạy và có ý định trở thành prof hoặc researcher.
4. Thích đóng góp giá trị bản thân bằng các công trình khoa học,thích trao đổi mặt tư tưởng,nguyên lý, triết lý học thuật

5. Ngại và khó khăn với các thủ tục chuyển đổi giấy tờ

6. Sợ bị sai việc, làm công việc với trình độ thấp hơn

7. Một bước kiểm chứng về sự có thích làm nghiên cứu giảng dạy hay không, chuẩn bị thêm các kỹ năng trước khi ra indus

8. Thích đi du lịch

Còn thực tế thì mình thấy đa phần bạn mình chọn ra cty hơn:
1. Không áp lực báo
2. Không thích chém gió, thích làm sản phẩm
3. Lương cao, ko lo hết dự án hay giảm quỹ nghiên cứu, không luỵ prof và lệ thuộc prof.
4. Dễ ổn định sớm và định cư nhanh hơn
5. Không thích học thuật vì sau 1 thời gian làm có những thất vọng về góc tối, gian lận, mặt trái học thuật
6. Trong quá trình làm phd, nợ nần, không có động lực với chủ đề vì thầy,vì đồng nghiệp, vì… thì thích đi làm
7. Thích nhìn góc độ khác trong nghiên cứu công nghiệp, muốn hiện thực ý tưởng thành sản phẩm giá trị cho người dùng, được đánh giá bởi giá trị thị trường.
…..

Lý do lựa chọn ở post hay cty thì vô vàn,tuỳ mỗi người. Nên bạn cứ thoải mái thôi…
=================================================

Rejection

Lâu lắm mới có 1 ngày thức dậy mà thấy hứng khởi. Nhưng chiều lại nhận được 1 email rejection. Tâm trạng xuống dốc không phanh. Cũng chẳng muốn tiếp tục làm gì, chỉ muốn trốn vào 1 góc ko muốn gặp ai, nhưng lại sợ ở 1 mình. Thay vì ngồi gặm nhấm cảm giác kinh khủng đấy thì mình tìm 1 việc để đầu óc bận rộn vậy. Search Google tìm được 1 bài tiếng Anh, rảnh nên ngồi dịch.
https://www.inc.com/amy-morin/5-ways-mentally-strong-people-deal-with-rejection.html
5 cách những người mạnh mẽ đối mặt với sự từ chối

Bạn có để ý rằng có việc bị từ chối làm một số người ngừng cố gắng thêm một lần nữa, trong khi một số người khác đứng dậy từ sự từ chối đó mạnh mẽ hơn bao giờ hết? Ai cũng từng trải qua việc bị từ chối, nhưng những người mạnh mẽ dùng nỗi đau này để mạnh mẽ hơn và tốt đẹp hơn.

Cho dù bạn bị đẩy ra ngoài các mối quan hệ xã hội hay bạn bị mất cơ hội thăng tiến, điều đó đều rất đau đớn. Tuy nhiên, cách bạn chọn để trả lời cho việc bị từ chối lại có thể quyết định toàn bộ con đường tương lai bạn. Đây là 5 cách một người mạnh mẽ vượt qua việc bị từ chối:

1. Họ thừa nhận cảm xúc của bản thân
Thay vì lờ đi, chối bỏ hay cố gắng ngừng nỗi đâu, người mạnh mẽ thừ nhận cảm xúc của bản thân. Họ thừa nhận họ xấu hổ, buồn, thất vọng, hoặc thoái chí. Họ tự tin vào khả năng xử ký các cảm xúc khó chịu một cách trực diện, điều rất cần thiết để đối mặt với sự khó chịu một cách lành mạnh.
Cố gắng giảm thiểu nỗi đau bằng cách thuyết phục bản thân hoặc người khác đó không phải là vấn đề lớn sẽ chỉ làm tăng thêm nỗi đau. Cách tốt nhất để xử lý cảm giác khó chịu đó là đối mặt với nó một cách trực diện.

2. Họ coi việc bị từ chối như bằng chứng cho việc mở rộng các giới hạn
Người mạnh mẽ biết rằng việc bị từ chối cho thấy bằng chứng rằng họ đang sống hết mình. Họ biết đôi khi sẽ bị từ chối, và họ không sợ nó, ngay cả khi họ ngờ rằng nỗi đau sẽ kéo dài.

Nếu bạn không bao giờ bị từ chối, bạn có thể đang sống rất sâu trong vùng an toàn của bạn. Bạn không thể chắc chắn rằng bạn đang đi gần đến giới hạn của bạn cho đến khi bạn đôi khi bị từ chối. Khi bạn bị từ chối một dự án, một công việc hay một người bạn, bạn sẽ biết rằng bạn đang đặt bản thân ra ngoài vùng an toàn.

3. Họ có lòng trắc ẩn với bản thân
Thay vì nghĩ rằng “Mày quá ngu ngốc khi nghĩ rằng mày có thể làm được việc đó”, người mạnh mẽ sẽ tự biết thương bản thân mình. Họ trả lời những suy nghĩ tiêu cực bằng thông điệp quả quyết và ân cần. Cho dù là bạn bị đá trong một mối tình lâu năm hay bị sa thải sau lưng, tự đánh bạn thân chỉ làm bạn thất vọng hơn. Nói chuyện với bản thân như một người bạn đáng tin cậy.

4. Họ từ chối để việc bị từ chối định nghĩa bản thân họ
Người mạnh mẽ không đánh đồng tất cả mọi chuyện khi bị từ chối. Nếu một công ty từ chối họ, họ không coi bản thân mình không có khả năng. Nếu họ bị từ chối trong tình yêu, họ không kết luận rằng họ không thể yêu được. Họ nhìn việc bị từ chối theo một cách nhìn đúng đắn.

Ý kiến của một cá nhân hay một tai nạn không bao giờ định nghĩa được bạn là ai. Đừng để giá trị của bản thân bạn phụ thuộc vào ý kiến của người khác về bạn. Chỉ vì một vài người nghĩ một số điều về bạn không có nghĩa là những điều đó là sự thật.

5. Họ học từ việc bị từ chối
Người mạnh mẽ tựu hỏi bản thân: Mình đạt được gì từ điều này?, và họ học được từ việc bị từ chối. Thay vì chịu đựng nỗi đau, họ biến nó thành cơ hội để tự phát triển. Với mỗi lần bị từ chối, họ mạnh mẽ hơn và tốt hơn.
Cho dù là bạn học được những chỗ bạn cần cải thiện, hay bạn chỉ đơn giản nhận ra rằng bị từ chối không tồi tệ như bạn tưởng tượng, bị từ chối có thể là một giáo viên tốt. Dùng việc bị từ chối như một cơ hội để phát triển một cách thông thái hơn.

=====================================
Phù, viết xong cũng thấy khá hơn chút. Cũng nhận ra là giữa đọc hiểu và dịch là một khoảng cách =)) Mình đúng là quá tệ trong việc dịch :))

Ngoan

Hôm nay đọc được một bài viết hay về một vấn đề mà mình khá tâm đắc: có những truyền thống cần phải thay đổi, nhất là việc con cái phải nghe lời cha mẹ.


******************************************************************************
“NGOAN” ~ CÁC BẠN TRẺ TẠI SAO KHÔNG ĐƯỢC HƯ~
Từ khi tôi bất đầu học tiếng Việt cho đến này, tôi có một số từ ngữ mà rất khó có thể dành sự thông cảm của mình vói chúng.
Trong đó, “Ngoan” là một từ ngữ có thể được đoạt giải nhất hoặc giải nhỉ.
Mỗi khi tôi nghe từ “Ngoan”, tôi đã thấy có điều gì đó không phải. Tôi đã hiểu từ ngữ này được sử dụng để khen ngợi tuổi trẻ, trẻ em. Khen “Ngoan”đối với những tuổi trẻ biết nghe lời, theo chỉ dẫn, dặn dò của người lớn.
Nhưng tôi đã thấy có điều gì đó không phải. Bởi nếu chúng ta cần sự tiến bộ, cải cách, phát minh, đổi mới trong các khía cạnh về xã hội, kinh tế, mưu cầu hạnh phúc, thì chúng ta cần những người sáng tạo ra được sự khác biệt. đó là những người cá tính, có bản lĩnh cao, thăm chí là những người ngang bướng. Và tôi nghê được những người lớn thường nói “Hư” để phê bình hoặc nhắc nhở khi họ làm gì đó không thuận chiều với những gì người lớn dặn dò, chỉ dẫn.
Từ lúc nào đó, tôi đã bất đầu cảm thấy và tin rằng người Việt Nam (Phải nói là không ít người Việt Nam để tránh sự phê bình là chụp mũ) đã ngộ nhận ý nghĩa của “Ngoan” hoặc ngộ nhận về hiệu quả, hây hậu quả khi mình nói “Ngoan” để đánh giá tuổi trẻ.
Và tôi đã khẳng định được rằng “phong trào truyền thống” khen “Ngoan” của người Việt Nam đã và đang tác động không tốt cho việc phát triển khả năng sáng tạo sự khác biệt của tuổi trẻ.
Và gần đây, trong bài viết gần đây, Giáo sư Trần Ngọc Thêm cũng làm rõ ý nghĩa và bản chất của “Ngoan”. Như vậy tôi đã thấy được những suy nghĩ của mình về “Ngoan” là đã có cơ sở nhất định.
(Dưới đây là trích đoạn bài viết của Giáo sư Trần Ngọc Thêm trong báo Vietnam.net ngày 17/12/2016)
“ Để đáp ứng nhu cầu của một xã hội ưa ổn định thì nền giáo dục có mục tiêu là đào tạo ra những con người giúp xã hội giữ được ổn định. Xã hội ổn định cần người biết nghe lời, vâng lời.
Biết nghe lời, vâng lời được gọi là “ngoan” – “con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Vì vậy giáo dục truyền thống của Việt Nam từ gia đình ra đến xã hội, vào đến nhà trường đều chỉ khuyến khích phẩm chất ngoan, vâng lời. Trong gia đình dạy con cái vâng lời cha mẹ, ra ngoài xã hội khuyến khích người dưới vâng lời người trên.
Như vậy, “ngoan” là phẩm chất mục tiêu của giáo dục Việt Nam truyền thống. Còn năng lực mà giáo dục Việt Nam truyền thống hướng tới là gì? Đó là “giỏi”.
Giỏi được hiểu là thuộc bài. “Thuộc” đây là học thuộc lòng. Ở nhà, cha mẹ hỏi “Con đã học thuộc bài chưa?”. Đến trường, thầy cô hỏi “Có trò nào chưa thuộc bài giơ tay?. Thuộc bài thì khi trả bài phải làm theo đúng mẫu – cái gì cũng có “mẫu”: bài tập mẫu, bài văn mẫu… – sẽ đạt thành tích cao.
Triết lý giáo dục Việt Nam truyền thống có thể tóm gọn trong 4 chữ là “con ngoan – trò giỏi”. Con ngoan trò giỏi là mục đích phấn đấu của mỗi học sinh, đó là con đường dẫn tới thành công. Thành công ngày xưa là thi đỗ làm quan, bây giờ là thi đỗ lấy bằng. Mục đích chỉ có thế, rất cụ thể và rất thiển cận.”
(Trên đây là bài viết được trích đoạn)
Các bạn trẻ có thể cảm thấy vui và sướng khi được bố mẹ, giáo viên hay những người lớn trong xã hội khen mình “Ngoan qúa” , Nhưng các bạn trẻ nên bình tĩnh nên đọc thông điệp phía sau trong từ “Ngoan”. Các bạn có thể nghĩ đó là một kiểu bẫy xã hội được tạo ra bởi một thế lực nào đó không có tên, họ mong muốn các bạn trẻ trở thành người lớn rất tốt cho thế lực đó để làm cho mọi thứ không thay đổi.
Các bạn hãy trở thành người “Hư”!!
(Bài viết này sẽ có rủi ro cho tác giả. Bởi có thể nhiều người đọc hiểu rằng tác giả là người nước ngoài mà nói xấu Việt Nam khi không ít các bạn đã nói ” Ngoan” để khen ai đó.)
Tham khảo Bài viết của Giáo sư Trần Ngọc Thêm trên báo Vietnam.net theo đường link dưới đây.
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/khoa-hoc/can-cu-hieu-hoc-chi-la-huyen-thoai-346775.html
********************************************************************************

Tăng năng suất lao động

Hôm qua mới đọc được 1 blog khá thú vị của về thu nhập và thời gian làm việc.
http://d.hatena.ne.jp/mamoruk/20150509/p1

Ở Nhật cứ đến đầu năm là cơ quan sẽ gửi giấy tổng kết thu nhập của năm trước cho nhân viên. Trong giấy đó có ghi tổng số tiền đã trả, tổng số thuế bị trừ, số thuế được giảm, … Ở Nhật vấn đề thu nhập và vấn đề cá nhân nên thường mọi người giữ kín, ít khi để người khác biết. Có điều tác giả blog này lại public số liệu đó hàng năm, với mục đích để người đọc tham khảo, biết được mức thu nhập của 1 phó giáo sư ở trường đại học ở Tokyo khoảng bao nhiêu. Đây là điều thú vị đầu tiên.

Điều thú vị thứ 2 là tác giả so sánh với thu nhập năm trước, thấy thu nhập có tăng. Đồng thời khi so sánh thời gian làm việc, giá trị này lại giảm. Theo tác giả thì việc giảm thời gian làm việc có nhiều ý nghĩa hơn (làm tác giả vui hơn) so với việc thu nhập tăng. Giảm thời gian làm việc nhưng thu nhập vẫn tăng, mình tự hiểu là năng suất lao động tăng.

Tăng năng suất lao động luôn là điều mình mong muốn, tuy nhiên chưa làm được mấy. Nhân dịp đọc blog này, hào hứng lập mục tiêu mới. Vì mình là sinh viên, học bổng cố định nên chưa thể đặt mục tiêu tăng thu nhập. Vì thế đặt mục tiêu tăng thời gian lao động hiệu quả và giảm thời gian làm việc.

Mình nhận ra có nhiều lúc ngồi trước máy tính mình mất tập trung, làm nhiều việc ko liên quan đến công việc rất lãng phí thời gian. Đồng thời mình cũng muốn giảm thời gian ngồi trước máy tính vì gần đây hay bị mỏi mắt đau đầu. Tuy giảm giờ làm việc nhưng mình muốn tăng thời gian lao động hiệu quả.

Từ năm nay mình purchase Qbserve (https://qotoqot.com/qbserve/) để theo dõi thời gian làm việc hiệu quả trên máy của mình. Một ngày mình ngồi trước máy khoảng 9, 10 tiếng nhưng thực chất thời gian làm việc hiệu quả chỉ là 3-4h. Mục tiêu của mình là mỗi ngày làm việc 9 tiếng, trừ 1 ngày cuối tuần, có nghĩa là 54 tiếng/1 tuần. Trong đó, thời gian làm việc hiệu quả là 6 tiếng/1 ngày, có nghĩa là 36 tiếng/1 tuần. Sẽ theo dõi từ hôm nay.

Tổng kết 2017, mục tiêu cho 2018

Như thường lệ, đến đầu năm mình lại tổng kết năm cũ và đặt mục tiêu cho năm mới.

2017

2017 là năm tồi tệ nhất của mình cho đến thời điểm này. Đã có khoảng thời gian mình bị trầm cảm, đóng cửa không muốn tiếp xúc với ai, đã định gặp bác sỹ tâm lý để điều trị nhưng may mắn chưa phải gặp. Đúng là trên đời này chẳng có giới hạn, chỉ có giới hạn mình tự đặt ra thôi. Năm 2012, khi mới sang Nhật mình đã nghĩ đó là năm tồi tệ nhất của mình, ko có gì có thể tệ hơn. Năm nay mới thấy đó chỉ là những gì mình nghĩ, thực ra cuộc đời còn có thể thử thách mình nhiều hơn thế.

Có điều sau mỗi khoảng thời gian khủng hoảng, thấy bản thân trưởng thành hơn. Mắc sai lầm, vấp ngã rồi đứng dậy. Cuối 2017 nhận được 1 tin tốt lành, thấy nhẹ nhõm hơn, ít ra cũng có mấy ngày cuối năm nhẹ nhàng thanh thản. Ít ra mình đã không bỏ cuộc. Nếu bỏ cuộc, có lẽ mình sẽ sợ rồi chẳng bao giờ dám đi con đường đã từng bị ngã nữa. Nhưng mình đứng dậy, đi tiếp nên nếu có quay trở lại mình sẽ mỉm cười mà đi con đường cũ một cách tốt hơn.

2017 cũng đã dạy cho mình rất nhiều bài học quý báu. 2012 dạy mình phải trân trọng sức khoẻ bản thân, còn 2017 mình nhận ra sức khoẻ tinh thần cũng quan trọng không kém gì thể chất. Trong thời gian đóng cửa không gặp ai, mình học cách sống đơn giản hơn, tập trung xem bản thân thực sự muốn gì, cần gì thay vì quan tâm quá nhiều đến suy nghĩ của người khác. Và cũng qua khó khăn, mình thấy càng phải trân trọng những người thân thiết sẵn sàng ở bên, lắng nghe nhưng không phán xét khi mình ở trong trạng thái tồi tệ nhất.

2018

1. J project
2018 mình hi vọng J project sẽ đạt được.

2. Viết
Những năm trước mình hay đặt mục tiêu đọc nhiều hơn. Nhưng chỉ đọc thôi thì không đủ. Mình muốn đọc và suy ngẫm, sau đó viết tóm tắt ý chính và suy nghĩ của bản thân sau khi đọc, như thế thì kiến thức trong sách mới được chuyển thể thành kiến thức của mình. Vì thế mục tiêu năm nay sẽ là viết nhiều hơn.

3. Đi
Đi luôn là mục tiêu không thể thiếu. Năm nay muốn khám phá thêm 1 vùng đất mới trong các options: Úc, Trung Quốc, Nam Mỹ.

4. Internship
Muốn tranh thủ đi thực tập một lần nữa trước khi tốt nghiệp nên phải xúc tiến càng sớm càng tốt

5. Research
Vì journal đã được accepted nên mục tiêu tiếp theo là conference rank A or A*

Mình không hi vọng 2018 sẽ dễ dàng hơn 2017 vì mình biết là khó khăn còn rất nhiều. Mình chỉ hi vọng bản thân đủ mạnh mẽ và có đủ yêu thương của những người xung quanh để vượt qua mọi chuyện.

6. Tăng số giờ làm việc
Đến cuối năm 2018 muốn tăng lên 6 tiếng / 1 ngày.

Changes

Hôm nay đi một buổi hội thảo về job hunting, nghe nhiều bài thuyết trình của các công ty. Ngoài những hot keywords như IoT, deep learning, AI, cloud, còn 1 từ nữa đọng lại trong đầu mình: changes. Hầu hết các công ty đều làm về công nghệ, mà công nghệ thay đổi từng ngày nên theo kịp sự thay đổi đó là điều cực kỳ quan trọng. Đã có lần mình thấy nản vì cứ phải đuổi theo đổi mới của công nghệ, muốn đổi nghề =)) Nhưng giờ nghĩ lại, thay vì sợ sự thay đổi đó thì mình tìm cách nắm bắt và tạo ra sự thay đổi mới, hoà vào dòng chuyển biến đó có phải là tốt hơn không 😀 Đây cũng là lời khuyên của 1 presenter làm ở Amazon Japan trong buổi hội thảo mình tham gia: đừng sợ sự thay đổi. Thấy vui vì gặp 1 người có cùng suy nghĩ. Vui hơn nữa là từ suy nghĩ mình đã biến thành hành động: bỏ một công việc ổn định để làm PhD, tìm một con đường để (nói một cách to tát) tạo ra công nghệ :)) Tuy chưa làm được gì, gặp nhiều thử thách nhiều lúc muốn bỏ cuộc, nhưng ít ra mình đã ‘take action’ 😀

Vô tình lúc ngồi tàu về nhà lại đọc blog của bạn mình về sự đổi thay, không phải trong công nghệ mà là trong vai trò của cha mẹ với con cái.
http://nguyenhuubaotrung.info/su-danh-mat-quyen-uy-cua-cha-me/

Rất tâm đắc với cách phân tích của bài viết. Xã hội thời xưa mang tính kế thừa cao, kinh nghiệm sống của bố mẹ có thể được kế thừa và áp dụng ở đời con cháu nên con cái hoàn toàn phải nghe theo bố mẹ. Tuy nhiên, xã hội ngày nay thay đổi rất nhiều nên tính kế thừa đã mất đi, rất nhiều kinh nghiệm của bố mẹ không còn đúng với thời con cháu nữa. Vì thế, không phải chỉ việc làm công nghệ mà việc làm cha mẹ cũng phải thay đổi cho phù hợp với thời đại. Bố mẹ không còn là người áp đặt con cái nữa mà nên là người lắng nghe, bình đẳng đưa ra lời khuyên, định hướng cho con cái.

Không áp đặt, bình đẳng với con cái cũng đồng nghĩa với việc để cho con cái tự quyết định cuộc đời mình. Blog của bạn mình cũng có 1 bài về vấn đề này (http://nguyenhuubaotrung.info/giao-cho-con-co-on-khong/). Bao giờ nên để con cái quyết định có lẽ là câu hỏi mà nhiều người sẽ hỏi. Theo mình là tuỳ thuộc vào từng đứa trẻ. Bản thân mình sẽ tập thói quen hỏi ý kiến con cái trước khi quyết định 1 việc gì liên quan đến con, sau đó tuỳ thuộc vào câu trả lời của con mà định hướng, giải thích, khuyên nhủ hoặc thuận theo ý con. Đôi khi, cứ để con cái quyết định sai lầm rồi tự học được bài học cho bản thân lại là kinh nghiệm quý báu cho con sau này. Vì có ai không một lần sai, quan trọng là sau đó học được gì và sửa như nào, vai trò của bố mẹ là động viên và giải thích cho con trong mỗi lần sai đó.

Một ngày suy ngẫm nhiều về sự đổi thay của thời đại và xã hội.

 Nghiên cứu là gì?

Hôm trước đọc một note khá hay dịch từ blog tiếng Nhật về một suy ngẫm “Nghiên cứu là gì”. Tuy ý còn hơi lộn xộn vì nó đơn thuần chỉ là 1 blog nhưng mình nhìn thấy có nhiều điểm hay trong blog này:

1. Tôi cho rằng, (giữa nghiên cứu và phát triển) không có sự khác biệt rõ ràng mà ai cũng thấu hiểu. Nếu có, bạn hãy chỉ cho tôi.

2. Nói tóm lại, tôi nghĩ rằng định nghĩa nghiên cứu ở trong mỗi bản thân chúng ta là việc “tìm ra vấn đề mà mình thấy phấn khích, giải quyết nó ở dạng thức mà người khác cũng thấy thuyết phục”.

3. Việc duy trì công việc nghiên cứu là rất khó nếu bạn không có vấn đề mà khiến bạn thấy phấn khích và cần khoảng 5 năm để giải quyết.

Nếu không có câu hỏi lớn, bạn chỉ tìm được vấn đề vừa phải, hoặc là là giải quyết những vấn đề mà người khác đưa cho, bạn sẽ trở thành người chuyên giải quyết vấn đề. Nếu chỉ đơn thuần là đi giải quyết vấn đề thì ở đâu bạn cũng có thể làm được. Nếu bạn dồn sức vào giải quyết những vấn đề mà ngay lập tức có thể giải quyết được, bạn không tận dụng được lợi điểm của nghiệp nghiên cứu. Nếu ngay lập tức có thể giải quyết được, có lẽ chúng ta nên làm vào ngày nghỉ thứ bảy, chủ nhật giống như khi một sở thích.

4. Nếu chúng ta có vấn đề mà từ trong đáy lòng của bản thân muốn giải quyết thì việc theo nghiệp nghiên cứu là tuyệt vời. Tôi không có công việc nào cho mình lựa chọn như vậy. Nhưng nếu không tìm ra vấn đề như vậy thì tốt hơn là dừng lại một bước. Nếu không có vấn đề như vậy thì giữa nghiên cứu và phát triển không có khác biệt lớn.

4 điểm mình thấy thú vị và đồng tình với tác giả, nhất là câu “Nếu không có câu hỏi lớn, bạn chỉ tìm được vấn đề vừa phải, hoặc là là giải quyết những vấn đề mà người khác đưa cho, bạn sẽ trở thành người chuyên giải quyết vấn đề.“. Mình nghĩ đây mới là mục tiêu chính của PhD, làm sao để khi tốt nghiệp có tầm nhìn để tìm ra một vấn đề lớn để tiếp tục nghiên cứu. Nếu 5 năm PhD chỉ là tìm cách giải quyết các vấn đề được người khác đưa cho thì đơn thuần chỉ là người chuyên giải quyết vấn đề thôi. Thế mới thấy nhiều PhD student vật vã tìm 1 vấn đề để giải quyết là cần thiết. Vượt qua giai đoạn này mới có thể đi tiếp con đường nghiên cứu được.

Sáng đầu tuần đã đọc được một bài viết thú vị để suy ngẫm 🙂 Cảm ơn người viết và người dịch.

Love

Gần đây suy ngẫm nhiều về chuyện tình yêu. Tình yêu ko phải chỉ là giữa nam nữ, vợ chồng mà còn bao gồm cả tình yêu với công việc, cuộc sống.

Hôm trước, đi chơi nhà bạn thấy cặp đôi đó có một số quan điểm khác nhà mình, nhưng họ rất hạnh phúc. Lúc về ngồi nói chuyện với chồng trên tàu, mình nói người bạn của mình thực sự rất tốt, nhưng nếu đổi lại cho mình cưới bạn đấy thì đúng là ko ổn, vì quan điểm khác nhau quá. Thế mới thấy hôn nhân ko phải là cưới người tốt nhất, mà là cưới người hợp với mình nhất. Chồng mình thì lại nói đơn giản là sống với nhau lâu rồi sẽ dần dần thay đổi để thích nghi với nhau, rồi vợ chồng sẽ càng hoà hợp hơn. Giống như vợ chồng mình và vợ chồng người bạn mình. Ngẫm một lúc mới thấy đâu phải ai cưới nhau rồi cũng sẽ thay đổi để thực sự hoà hợp được với nhau đâu, nguồn gốc sâu xa vẫn là yêu nhau nên có thể thay đổi vì nhau.

Lúc trước có đọc đâu đó: đừng hi vọng người đàn ông sẽ thay đổi vì bạn. Câu nói dặn dò trước khi quyết định cưới. Giờ ngẫm lại thấy trước lúc quyết định cưới, 2 người nên thực sự nghĩ xem: mình có sẵn sàng thay đổi để sống cùng người đó đến cuối đời không. Vì mình nghĩ chẳng có cặp đôi nào hoà hợp ngay từ đầu, mà là vì yêu nhau nên dần dần thay đổi để bù đắp cho nhau.

Lan man từ chuyện hôn nhân đến chuyện nghiên cứu =) Hôm trước nói chuyện với 1 em tốt nghiệp master mới đi làm. Khi nghe nói thứ 7 mình phải lên trường họp với thầy, em ấy có nói là thích đi làm hơn vì đi làm không phải lo lắng chuyện nghiên cứu vào cuối tuần. Công việc chỉ làm ở công ty thôi, còn nghiên cứu thì phải suy nghĩ suốt ngày. Nghĩ lại thấy vẫn có nhiều người muốn theo con đường nghiên cứu, vì họ thực sự đam mê. Nếu bạn đam mê, bạn có thể làm công việc đó bất kể ngày đêm, cho dù là thứ 7 hay CN. Còn nếu bạn không đam mê, ngược lại việc phải làm nghiên cứu mọi lúc mọi nơi là một cực hình. Giống như bạn cưới một người không yêu vậy =))

Cho nên, không quan trọng bạn làm ở công ty hay làm nghiên cứu, chỉ cần bạn yêu công việc bạn đang làm là được. Câu hỏi đặt ra là, bạn yêu công việc nào? Với mình, câu hỏi này vẫn cần một thời gian nữa để suy nghĩ.

Làm việc hiệu quả

Chuyện làm thế nào để làm việc hiệu quả là vấn đề mà mình luôn luôn suy nghĩ trong đầu. Nhân tuần trước cảm thấy làm việc hiệu quả hơn nên note lại đây những sai lầm đã làm ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của mình:

1. Eat that frog
Cách đây 3 năm mình đọc 1 quyển sách về cách nâng cao năng suất lao động có tựa là “Eat that frog”. Ý chính là công việc quan trọng nhất và khó nhằn nhất giống như con cóc vậy, mình ko muốn ăn nó nhưng sớm muộn gì cũng phải ăn nên phải ăn nó trước tiên. Những công việc khác để làm sau. Mình cố áp dụng phương pháp đó nhưng kết quả là làm mình stress hơn. Lý do là con cóc đó ko dễ ăn, làm mình dễ nản lòng rồi làm mấy việc khác cuối cũng là cả ngày ko giải quyết được việc gì, rồi lại trách bản thân ko làm được việc, lại cố làm tiếp nhưng kết quả là làm cả sức khoẻ thể chất và tinh thần mệt mỏi.

Hôm trước 1 bạn share phương pháp của bạn ấy là trước khi làm việc gì đó bạn ấy warm up bằng cách làm 1 việc dễ na ná công việc đó, hoàn thành thật nhanh để thấy hưng phấn. VD phải viết paper thì bạn ấy sẽ viết 1 blog nhỏ trước, sau đó sẽ cảm thấy hưng phấn là việc viết ko có gì quá khó, sau đó bắt tay vào viết paper. Thực ra mình ko áp dụng hoàn toàn phương pháp này nhưng mình thay vì giải quyết công việc khó trước thì mình giải quyết một số việc dễ trước, để làm bản thân thấy hưng phấn trước khi bắt đầu việc khó.

2. Underestimate
Lúc trước mình luôn list những việc phải làm khi bắt đầu ngồi vào bàn làm việc. Những sai lầm là mình list tất cả những việc phải làm, trong khi trong ngày hôm đấy mình ko thể làm hết được. Đến cuối ngày nhìn vào list thấy vẫn gần y nguyên lúc sáng là tâm trạng rất mệt mỏi, thường là tự gây áp lực cho bản thân.

Rút ra kết luận là mình đánh giá thời gian để hoàn thành 1 công việc quá thấp. Có những việc phải mất vài ngày để hoàn thành nhưng mình lại hy vọng có thể làm trong 1 buổi sáng. Bây giờ mình list những việc phải làm trong 1 ngày thôi, đến cuối ngày check hết cả list là tâm trạng tốt hơn rất nhiều. Gần đây mình nhận thấy tâm trạng có ảnh hưởng rất lớn đến công việc và cả sức khoẻ nữa nên mình cố gắng giữ cho tâm trạng phải thật tốt.

3. Working on weekend
Một sai lầm khác là mỗi lần lên kế hoạch làm gì mình luôn cho cuối tuần vào, VD như đến thứ 6 còn chưa làm xong thì mình luôn nghĩ vẫn còn 2 ngày cuối tuần để làm. Thường cuối tuần ở nhà ko tập trung được nhiều nên chẳng làm được mấy. Cuối cùng hết 2 ngày cuối tuần là đầy tiếc nuối và chẳng enjoy được chút nào.

Từ giờ mình cố gắng ít nhất dành 1 ngày cuối tuần nghỉ ngơi ko làm việc. Trong kế hoạch cũng nhất định ko cho cuối tuần vào.

3. Ngủ muộn
Mình cố gắng tạo thói quen ngủ sớm để dậy sớm. Mới thực hiện 1 tuần thấy làm việc sáng sớm hiệu quả hơn rất nhiều. Hi vọng duy trì được lâu dài.