Tổng kết 2017, mục tiêu cho 2018

Như thường lệ, đến đầu năm mình lại tổng kết năm cũ và đặt mục tiêu cho năm mới.

2017

2017 là năm tồi tệ nhất của mình cho đến thời điểm này. Đã có khoảng thời gian mình bị trầm cảm, đóng cửa không muốn tiếp xúc với ai, đã định gặp bác sỹ tâm lý để điều trị nhưng may mắn chưa phải gặp. Đúng là trên đời này chẳng có giới hạn, chỉ có giới hạn mình tự đặt ra thôi. Năm 2012, khi mới sang Nhật mình đã nghĩ đó là năm tồi tệ nhất của mình, ko có gì có thể tệ hơn. Năm nay mới thấy đó chỉ là những gì mình nghĩ, thực ra cuộc đời còn có thể thử thách mình nhiều hơn thế.

Có điều sau mỗi khoảng thời gian khủng hoảng, thấy bản thân trưởng thành hơn. Mắc sai lầm, vấp ngã rồi đứng dậy. Cuối 2017 nhận được 1 tin tốt lành, thấy nhẹ nhõm hơn, ít ra cũng có mấy ngày cuối năm nhẹ nhàng thanh thản. Ít ra mình đã không bỏ cuộc. Nếu bỏ cuộc, có lẽ mình sẽ sợ rồi chẳng bao giờ dám đi con đường đã từng bị ngã nữa. Nhưng mình đứng dậy, đi tiếp nên nếu có quay trở lại mình sẽ mỉm cười mà đi con đường cũ một cách tốt hơn.

2017 cũng đã dạy cho mình rất nhiều bài học quý báu. 2012 dạy mình phải trân trọng sức khoẻ bản thân, còn 2017 mình nhận ra sức khoẻ tinh thần cũng quan trọng không kém gì thể chất. Trong thời gian đóng cửa không gặp ai, mình học cách sống đơn giản hơn, tập trung xem bản thân thực sự muốn gì, cần gì thay vì quan tâm quá nhiều đến suy nghĩ của người khác. Và cũng qua khó khăn, mình thấy càng phải trân trọng những người thân thiết sẵn sàng ở bên, lắng nghe nhưng không phán xét khi mình ở trong trạng thái tồi tệ nhất.

2018

1. J project
2018 mình hi vọng J project sẽ đạt được.

2. Viết
Những năm trước mình hay đặt mục tiêu đọc nhiều hơn. Nhưng chỉ đọc thôi thì không đủ. Mình muốn đọc và suy ngẫm, sau đó viết tóm tắt ý chính và suy nghĩ của bản thân sau khi đọc, như thế thì kiến thức trong sách mới được chuyển thể thành kiến thức của mình. Vì thế mục tiêu năm nay sẽ là viết nhiều hơn.

3. Đi
Đi luôn là mục tiêu không thể thiếu. Năm nay muốn khám phá thêm 1 vùng đất mới trong các options: Úc, Trung Quốc, Nam Mỹ.

4. Internship
Muốn tranh thủ đi thực tập một lần nữa trước khi tốt nghiệp nên phải xúc tiến càng sớm càng tốt

5. Research
Vì journal đã được accepted nên mục tiêu tiếp theo là conference rank A or A*

Mình không hi vọng 2018 sẽ dễ dàng hơn 2017 vì mình biết là khó khăn còn rất nhiều. Mình chỉ hi vọng bản thân đủ mạnh mẽ và có đủ yêu thương của những người xung quanh để vượt qua mọi chuyện.

Advertisements

Changes

Hôm nay đi một buổi hội thảo về job hunting, nghe nhiều bài thuyết trình của các công ty. Ngoài những hot keywords như IoT, deep learning, AI, cloud, còn 1 từ nữa đọng lại trong đầu mình: changes. Hầu hết các công ty đều làm về công nghệ, mà công nghệ thay đổi từng ngày nên theo kịp sự thay đổi đó là điều cực kỳ quan trọng. Đã có lần mình thấy nản vì cứ phải đuổi theo đổi mới của công nghệ, muốn đổi nghề =)) Nhưng giờ nghĩ lại, thay vì sợ sự thay đổi đó thì mình tìm cách nắm bắt và tạo ra sự thay đổi mới, hoà vào dòng chuyển biến đó có phải là tốt hơn không 😀 Đây cũng là lời khuyên của 1 presenter làm ở Amazon Japan trong buổi hội thảo mình tham gia: đừng sợ sự thay đổi. Thấy vui vì gặp 1 người có cùng suy nghĩ. Vui hơn nữa là từ suy nghĩ mình đã biến thành hành động: bỏ một công việc ổn định để làm PhD, tìm một con đường để (nói một cách to tát) tạo ra công nghệ :)) Tuy chưa làm được gì, gặp nhiều thử thách nhiều lúc muốn bỏ cuộc, nhưng ít ra mình đã ‘take action’ 😀

Vô tình lúc ngồi tàu về nhà lại đọc blog của bạn mình về sự đổi thay, không phải trong công nghệ mà là trong vai trò của cha mẹ với con cái.
http://nguyenhuubaotrung.info/su-danh-mat-quyen-uy-cua-cha-me/

Rất tâm đắc với cách phân tích của bài viết. Xã hội thời xưa mang tính kế thừa cao, kinh nghiệm sống của bố mẹ có thể được kế thừa và áp dụng ở đời con cháu nên con cái hoàn toàn phải nghe theo bố mẹ. Tuy nhiên, xã hội ngày nay thay đổi rất nhiều nên tính kế thừa đã mất đi, rất nhiều kinh nghiệm của bố mẹ không còn đúng với thời con cháu nữa. Vì thế, không phải chỉ việc làm công nghệ mà việc làm cha mẹ cũng phải thay đổi cho phù hợp với thời đại. Bố mẹ không còn là người áp đặt con cái nữa mà nên là người lắng nghe, bình đẳng đưa ra lời khuyên, định hướng cho con cái.

Không áp đặt, bình đẳng với con cái cũng đồng nghĩa với việc để cho con cái tự quyết định cuộc đời mình. Blog của bạn mình cũng có 1 bài về vấn đề này (http://nguyenhuubaotrung.info/giao-cho-con-co-on-khong/). Bao giờ nên để con cái quyết định có lẽ là câu hỏi mà nhiều người sẽ hỏi. Theo mình là tuỳ thuộc vào từng đứa trẻ. Bản thân mình sẽ tập thói quen hỏi ý kiến con cái trước khi quyết định 1 việc gì liên quan đến con, sau đó tuỳ thuộc vào câu trả lời của con mà định hướng, giải thích, khuyên nhủ hoặc thuận theo ý con. Đôi khi, cứ để con cái quyết định sai lầm rồi tự học được bài học cho bản thân lại là kinh nghiệm quý báu cho con sau này. Vì có ai không một lần sai, quan trọng là sau đó học được gì và sửa như nào, vai trò của bố mẹ là động viên và giải thích cho con trong mỗi lần sai đó.

Một ngày suy ngẫm nhiều về sự đổi thay của thời đại và xã hội.

 Nghiên cứu là gì?

Hôm trước đọc một note khá hay dịch từ blog tiếng Nhật về một suy ngẫm “Nghiên cứu là gì”. Tuy ý còn hơi lộn xộn vì nó đơn thuần chỉ là 1 blog nhưng mình nhìn thấy có nhiều điểm hay trong blog này:

1. Tôi cho rằng, (giữa nghiên cứu và phát triển) không có sự khác biệt rõ ràng mà ai cũng thấu hiểu. Nếu có, bạn hãy chỉ cho tôi.

2. Nói tóm lại, tôi nghĩ rằng định nghĩa nghiên cứu ở trong mỗi bản thân chúng ta là việc “tìm ra vấn đề mà mình thấy phấn khích, giải quyết nó ở dạng thức mà người khác cũng thấy thuyết phục”.

3. Việc duy trì công việc nghiên cứu là rất khó nếu bạn không có vấn đề mà khiến bạn thấy phấn khích và cần khoảng 5 năm để giải quyết.

Nếu không có câu hỏi lớn, bạn chỉ tìm được vấn đề vừa phải, hoặc là là giải quyết những vấn đề mà người khác đưa cho, bạn sẽ trở thành người chuyên giải quyết vấn đề. Nếu chỉ đơn thuần là đi giải quyết vấn đề thì ở đâu bạn cũng có thể làm được. Nếu bạn dồn sức vào giải quyết những vấn đề mà ngay lập tức có thể giải quyết được, bạn không tận dụng được lợi điểm của nghiệp nghiên cứu. Nếu ngay lập tức có thể giải quyết được, có lẽ chúng ta nên làm vào ngày nghỉ thứ bảy, chủ nhật giống như khi một sở thích.

4. Nếu chúng ta có vấn đề mà từ trong đáy lòng của bản thân muốn giải quyết thì việc theo nghiệp nghiên cứu là tuyệt vời. Tôi không có công việc nào cho mình lựa chọn như vậy. Nhưng nếu không tìm ra vấn đề như vậy thì tốt hơn là dừng lại một bước. Nếu không có vấn đề như vậy thì giữa nghiên cứu và phát triển không có khác biệt lớn.

4 điểm mình thấy thú vị và đồng tình với tác giả, nhất là câu “Nếu không có câu hỏi lớn, bạn chỉ tìm được vấn đề vừa phải, hoặc là là giải quyết những vấn đề mà người khác đưa cho, bạn sẽ trở thành người chuyên giải quyết vấn đề.“. Mình nghĩ đây mới là mục tiêu chính của PhD, làm sao để khi tốt nghiệp có tầm nhìn để tìm ra một vấn đề lớn để tiếp tục nghiên cứu. Nếu 5 năm PhD chỉ là tìm cách giải quyết các vấn đề được người khác đưa cho thì đơn thuần chỉ là người chuyên giải quyết vấn đề thôi. Thế mới thấy nhiều PhD student vật vã tìm 1 vấn đề để giải quyết là cần thiết. Vượt qua giai đoạn này mới có thể đi tiếp con đường nghiên cứu được.

Sáng đầu tuần đã đọc được một bài viết thú vị để suy ngẫm 🙂 Cảm ơn người viết và người dịch.

Love

Gần đây suy ngẫm nhiều về chuyện tình yêu. Tình yêu ko phải chỉ là giữa nam nữ, vợ chồng mà còn bao gồm cả tình yêu với công việc, cuộc sống.

Hôm trước, đi chơi nhà bạn thấy cặp đôi đó có một số quan điểm khác nhà mình, nhưng họ rất hạnh phúc. Lúc về ngồi nói chuyện với chồng trên tàu, mình nói người bạn của mình thực sự rất tốt, nhưng nếu đổi lại cho mình cưới bạn đấy thì đúng là ko ổn, vì quan điểm khác nhau quá. Thế mới thấy hôn nhân ko phải là cưới người tốt nhất, mà là cưới người hợp với mình nhất. Chồng mình thì lại nói đơn giản là sống với nhau lâu rồi sẽ dần dần thay đổi để thích nghi với nhau, rồi vợ chồng sẽ càng hoà hợp hơn. Giống như vợ chồng mình và vợ chồng người bạn mình. Ngẫm một lúc mới thấy đâu phải ai cưới nhau rồi cũng sẽ thay đổi để thực sự hoà hợp được với nhau đâu, nguồn gốc sâu xa vẫn là yêu nhau nên có thể thay đổi vì nhau.

Lúc trước có đọc đâu đó: đừng hi vọng người đàn ông sẽ thay đổi vì bạn. Câu nói dặn dò trước khi quyết định cưới. Giờ ngẫm lại thấy trước lúc quyết định cưới, 2 người nên thực sự nghĩ xem: mình có sẵn sàng thay đổi để sống cùng người đó đến cuối đời không. Vì mình nghĩ chẳng có cặp đôi nào hoà hợp ngay từ đầu, mà là vì yêu nhau nên dần dần thay đổi để bù đắp cho nhau.

Lan man từ chuyện hôn nhân đến chuyện nghiên cứu =) Hôm trước nói chuyện với 1 em tốt nghiệp master mới đi làm. Khi nghe nói thứ 7 mình phải lên trường họp với thầy, em ấy có nói là thích đi làm hơn vì đi làm không phải lo lắng chuyện nghiên cứu vào cuối tuần. Công việc chỉ làm ở công ty thôi, còn nghiên cứu thì phải suy nghĩ suốt ngày. Nghĩ lại thấy vẫn có nhiều người muốn theo con đường nghiên cứu, vì họ thực sự đam mê. Nếu bạn đam mê, bạn có thể làm công việc đó bất kể ngày đêm, cho dù là thứ 7 hay CN. Còn nếu bạn không đam mê, ngược lại việc phải làm nghiên cứu mọi lúc mọi nơi là một cực hình. Giống như bạn cưới một người không yêu vậy =))

Cho nên, không quan trọng bạn làm ở công ty hay làm nghiên cứu, chỉ cần bạn yêu công việc bạn đang làm là được. Câu hỏi đặt ra là, bạn yêu công việc nào? Với mình, câu hỏi này vẫn cần một thời gian nữa để suy nghĩ.

Làm việc hiệu quả

Chuyện làm thế nào để làm việc hiệu quả là vấn đề mà mình luôn luôn suy nghĩ trong đầu. Nhân tuần trước cảm thấy làm việc hiệu quả hơn nên note lại đây những sai lầm đã làm ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của mình:

1. Eat that frog
Cách đây 3 năm mình đọc 1 quyển sách về cách nâng cao năng suất lao động có tựa là “Eat that frog”. Ý chính là công việc quan trọng nhất và khó nhằn nhất giống như con cóc vậy, mình ko muốn ăn nó nhưng sớm muộn gì cũng phải ăn nên phải ăn nó trước tiên. Những công việc khác để làm sau. Mình cố áp dụng phương pháp đó nhưng kết quả là làm mình stress hơn. Lý do là con cóc đó ko dễ ăn, làm mình dễ nản lòng rồi làm mấy việc khác cuối cũng là cả ngày ko giải quyết được việc gì, rồi lại trách bản thân ko làm được việc, lại cố làm tiếp nhưng kết quả là làm cả sức khoẻ thể chất và tinh thần mệt mỏi.

Hôm trước 1 bạn share phương pháp của bạn ấy là trước khi làm việc gì đó bạn ấy warm up bằng cách làm 1 việc dễ na ná công việc đó, hoàn thành thật nhanh để thấy hưng phấn. VD phải viết paper thì bạn ấy sẽ viết 1 blog nhỏ trước, sau đó sẽ cảm thấy hưng phấn là việc viết ko có gì quá khó, sau đó bắt tay vào viết paper. Thực ra mình ko áp dụng hoàn toàn phương pháp này nhưng mình thay vì giải quyết công việc khó trước thì mình giải quyết một số việc dễ trước, để làm bản thân thấy hưng phấn trước khi bắt đầu việc khó.

2. Underestimate
Lúc trước mình luôn list những việc phải làm khi bắt đầu ngồi vào bàn làm việc. Những sai lầm là mình list tất cả những việc phải làm, trong khi trong ngày hôm đấy mình ko thể làm hết được. Đến cuối ngày nhìn vào list thấy vẫn gần y nguyên lúc sáng là tâm trạng rất mệt mỏi, thường là tự gây áp lực cho bản thân.

Rút ra kết luận là mình đánh giá thời gian để hoàn thành 1 công việc quá thấp. Có những việc phải mất vài ngày để hoàn thành nhưng mình lại hy vọng có thể làm trong 1 buổi sáng. Bây giờ mình list những việc phải làm trong 1 ngày thôi, đến cuối ngày check hết cả list là tâm trạng tốt hơn rất nhiều. Gần đây mình nhận thấy tâm trạng có ảnh hưởng rất lớn đến công việc và cả sức khoẻ nữa nên mình cố gắng giữ cho tâm trạng phải thật tốt.

3. Working on weekend
Một sai lầm khác là mỗi lần lên kế hoạch làm gì mình luôn cho cuối tuần vào, VD như đến thứ 6 còn chưa làm xong thì mình luôn nghĩ vẫn còn 2 ngày cuối tuần để làm. Thường cuối tuần ở nhà ko tập trung được nhiều nên chẳng làm được mấy. Cuối cùng hết 2 ngày cuối tuần là đầy tiếc nuối và chẳng enjoy được chút nào.

Từ giờ mình cố gắng ít nhất dành 1 ngày cuối tuần nghỉ ngơi ko làm việc. Trong kế hoạch cũng nhất định ko cho cuối tuần vào.

3. Ngủ muộn
Mình cố gắng tạo thói quen ngủ sớm để dậy sớm. Mới thực hiện 1 tuần thấy làm việc sáng sớm hiệu quả hơn rất nhiều. Hi vọng duy trì được lâu dài.

Cố lên!

Hôm nay bạn Thái ở lab mình mới mở 1 page trên FB để nói về những điều trải nghiệm ở Nhật mà chủ yếu là những điều ko tốt lắm :)) Bạn ấy nói ở Thái mọi người ca ngợi Nhật rất nhiều, nhiều đến mức cảm thấy là nói quá. Tất nhiên Nhật có nhiều điểm tốt, nhg ko phải là không có điểm xấu nên bạn ấy mở 1 page nói về những điểm thấy không hay ở Nhật để mọi người có cái nhìn toàn diện hơn. Mình thích ý tưởng này vì ở VN cũng có kiểu khen Nhật một cách thái quá, có lẽ mọi người cần phải có cái nhìn toàn diện hơn về Nhật.

Tuy nhiên mình ko có ý định mở page giống bạn người Thái vì không có cách nói dí dỏm như bạn ấy và ko đủ dũng cảm để hứng gạch đá :)) Để nói về những điều ko hay ở xã hội Nhật thì mình có thể kể ra cả list, nhưng hôm nay có nhã hứng kể một điều hơi tốt ở Nhật.

Hôm trước đọc một bài khen Nhật của một mẹ người Mỹ: Nhật đã nuôi dạy những đứa trẻ kiên cường như thế nào.
https://japantoday.com/category/features/lifestyle/how-japan-raises-resilient-children
Một bài viết rất hay. Mình thấy rất thích thú với việc tác giả đưa ra sự so sánh giữa “Gambatte” và “Good luck”. “Gambatte” là một câu nói rất phổ biến ở Nhật, có nghĩa là “cố lên”. Trước kỳ thi, trước khi thuyết trình, … người Nhật đều nói câu này. Trong khi đó, người Mỹ thì lại nói “chúc may mắn”. Câu nói “cố lên” ám chỉ người nghe cố gắng bằng sức của mình, còn “chúc may mắn” lại phần nào có nghĩa là chờ đợi sự may mắn từ bên ngoài chứ không phải tự bản thân mình cố gắng. Có ở Nhật mới thấy câu nói “cố lên” này được dùng nhiều đến thế nào, chẳng thế mà những đứa trẻ ở đây ngay từ bé đã có thói quen cố gắng khi làm bất cứ việc gì. Và mình cũng thực sự thán phục tinh thần tự lực tự cường của những người Nhật xung quanh.

Nhưng như đã nói ở trên, cái gì cũng có mặt tốt mặt xấu. Theo cách nhìn của mình thì nhiều lúc người Nhật lạm dụng câu nói này quá. Có những việc không nên gượng ép cố gắng, điển hình như việc hẹn hò :)) Xem phim tình cảm Nhật thấy các bạn Nhật trước khi hẹn hò cũng phải nói “cố lên”, rồi nghĩ đủ cách để làm vừa lòng đối phương. Với mình, tình cảm là điều tự nhiên không nên gượng ép, nên trong trường hợp hẹn hò nói “good luck” sẽ phù hợp hơn.

Sau này sẽ chú ý để dùng 2 cụm từ “cố gắng” và “chúc may mắn” hợp lý hơn. Đôi khi có những điều nhỏ nhặt mình dùng hàng ngày trong cuộc sống nhưng chú ý một chút lại phát hiện ra nhiều điều ý nghĩa 🙂

PS: sau khi viết blog này mình bắt đầu chú ý mỗi lần nói cố lên hay chúc may mắn, và mình cũng để ý cách mọi người dùng 2 cụm từ này. Hôm nay nói chuyện với mẹ mới để ý là mẹ rất hay nói cố lên với mình. Mẹ đã nói điều đó với mình gần 30 năm nay mà giờ mới để ý, và thực sự muốn cảm ơn mẹ rất nhiều. Đúng là có những điều rất nhỏ mẹ làm cho mình mà ý nghĩa của nó lại thật sự to lớn, và không phải mình lúc nào cũng hiểu hết được.

Sợ làm phiền

Lâu lâu mới lại ngồi trong phòng họp kinh điển. Hôm nay trời chuyển thu, thời tiết rất đẹp, chả việc gì mà phải ngồi thở ngắn than dài cả nên mình lại ngồi chém gió linh tinh trong blog.

Hôm nay nói chuyện sợ làm phiền người khác của người Nhật. Ở Nhật phải đến 2, 3 năm mình mới nhận ra đặc tính này. Mà thực ra ko phải là mình nhận ra, mà là vô tình đọc được blog của 1 bạn nào đó đi du lịch Nhật rút ra được điều này, đọc xong mà thấy đúng quá. Người Nhật nổi tiếng văn minh, đi đâu làm gì cũng gọn gàng sạch sẽ, ko gây ồn ào, trước đây mình cứ tưởng là vì người ta muốn thể hiện mình văn minh (vì lòng tự kiêu rất lớn), nhưng ngẫm lại thấy nguyên nhân sâu xa là không muốn làm phiền người khác.

Cách đây 2 tháng, mình làm 1 survey về giáo dục tại gia đình (những điều bố mẹ giáo dục con cái ở nhà) cho bài thuyết trình tiếng Nhật. Tuy chỉ hỏi 8 người Nhật thôi nhưng có đến 6 người (75%) chọn sau này muốn con mình trở thành người không làm phiền người khác, cao nhất trong tất cả các option. Trong khi đó người Việt chỉ có 1 người (1/8) chọn option này.

Chính vì suy nghĩ “không làm phiền người khác” nên người Nhật rất được lòng người nước ngoài vì sự văn minh, quan tâm để ý đến từng điều nhỏ nhất để làm vừa lòng khách hàng. Đó là điều tuyệt vời của người Nhật. Tuy nhiên, sau khi sống cũng hơi lâu ở Nhật rồi, mình nhận thấy mặt trái của nó. Vì người Nhật luôn cố gắng để không làm phiền người khác, họ ngược lại cũng yêu cầu người khác không làm phiền mình (tất nhiên là họ ngầm hiểu với nhau chứ ko bao giờ nói ra vì đặc tính ko nói thẳng của người Nhật)

Thực ra mình nhận ra điều này một cách sâu sắc trong chuyến đi châu Âu vừa rồi. Người Nhât rất ghét người Trung Quốc vì nói to ở trên tàu, ở nơi công cộng (trên tàu của người Nhật luôn được nhắc nhở là nói bé, không nói chuyện điện thoại để tránh làm phiền người khác). Tuy nhiên trong chuyến đi châu Âu vừa rồi mình để ý thấy ở cả Thuỵ Sỹ, Đức, Ý, mọi người vẫn nói chuyện với nhau rất tự nhiên. Trẻ con vẫn đùa nghịch trên tàu vui vẻ (tất nhiên là không đến mức quá ồn) và mọi người xung quanh không hề có thái độ khó chịu. Lần này ít đi các điểm du lịch hot nên chỉ gặp các khách du lịch Trung Quốc nhỏ lẻ chứ ko gặp cả đoàn, thấy họ cũng nhỏ nhẹ như người bản địa, không đáng ghét như ở Nhật :)) Ở Nhật, nếu có ai nói chuyện trên tàu thì những người xung quanh sẽ rất khó chịu, trẻ con luôn bị mẹ nhắc nhở phải trật tự ngoan ngoãn (dù điều đó rất khó), thậm chí các bà mẹ rất ngại đưa con ra ngoài, đi tàu vì sợ bé khóc sẽ làm phiền người khác. Ngồi trên tàu quan sát và ngẫm nghĩ, mình thấy với cùng 1 mức độ nói chuyện, ở Nhật bị coi là ồn ào làm phiền người khác nhưng ở nơi khác điều đó chẳng ảnh hưởng đến ai cả 🙂

Và nói thật là, mình thích sự văn minh ở châu Âu hơn. Tuy dùng dịch vụ ở Nhật rất tuyệt nhưng cuộc sống lúc nào cũng phải ngó trước ngó sau để tránh làm phiền người khác rất mệt mỏi. Nhiều lúc mình cũng chẳng biết việc mình đang làm có ổn hay không, có phiền hay không vì người ta đâu có nói cho mình biết :)) Ở châu Âu, nói chung dịch vụ không thể bằng Nhật (trừ chỗ đắt tiền :))), nhân viên không niềm nở ân cần, không phục vụ những điều mà mình còn chưa kịp nghĩ đến, nhưng mình ngồi ăn lại rất thoải mái. Nói chuyện ở âm lượng vừa phải của mình là ổn, không phải để ý quá nhiều xem đồ của mình, ghế của mình có động chạm đến ai không như ở Nhật.

Lần thứ 3 đến châu Âu đã mở cho mình rất nhiều suy ngẫm mới về cả châu Âu và về cả nước Nhật mà mình đang sống. Đó là điều thú vị và vô giá mình thu nhận được sau mỗi chuyến đi. Tất nhiên, ở đâu cũng có cái nọ cái kia. Nhìn nhận sự việc từ cả 2 phía giúp mình tìm ra cách cư xử đúng đắn phù hợp với bản thân.

Để con được ốm

“Để con được ốm” là cuốn sách cung cấp rất nhiều kiến thức hữu ích và trình bày cực kỳ dễ hiểu. Tuy chưa có em bé nhưng mình nghĩ quyển này sẽ là cẩm nang cho mình dùng nếu có con. Note lại 1 số điều thú vị, suy ngẫm khi đọc cuốn sách này:

1. Làm mẹ là một công việc rất thử thách nhưng không có nghĩa là không làm được. Để có thể vượt qua thử thách này, trang bị kiến thức về sức khoẻ em bé là điều cần thiết.

2. Cơ thể em bé không giống cơ thể người lớn.
Câu này nghe có vẻ là hiển nhiên, nhưng mình thấy nhiều người chăm em bé trên tinh thần coi em bé giống như người lớn (về mặt sức khoẻ). Trong cuốn sách này giải thích rất nhiều về sự thay đổi trong cơ thể em bé từ lúc mới sinh ra, mới thấy cần phải hiểu biết điều này mới chăm sóc một cách hợp lý theo từng thời kỳ của được. VD người lớn cứ nghĩ là bố mẹ thấy lạnh thì em bé cũng thấy lạnh nên bật điều hoà nhiệt độ cao, dẫn đến em bé đổ mồ hôi trộm. Thực ra cơ thể em bé tuỳ giai đoạn sẽ thay đổi, khi mới sinh thì nhiệt độ điều hoà để từ 20 đến 25 độ mới là mát.

3. Cảm lạnh không phải là do lạnh.
Mà là do virus or bacteria. Biết được điều này không chỉ có ích cho việc chăm sóc em bé mà còn cho cả việc chăm sóc sức khoẻ bản thân nữa.

4. Kiến thức cần được update.
Cuốn sách chỉ ra rất nhiều quan niệm lạc hậu dựa trên kinh nghiệm dân gian ngày xưa, lập luận giải thích bằng khoa học nên mình rất thích. Hơn nữa, cuốn sách cũng chỉ ra một số kết quả nghiên cứu đã không còn chính xác nữa (như việc dùng kháng sinh mỗi khi bị cảm). Cuộc sống thay đổi hàng ngày nên việc update thông tin (kể cả kinh nghiệm dân gian và kiến thức khoa học) là rất cần thiết.

Có nhiều bệnh của trẻ con mà mình không biết nên đọc không kỹ, nhưng nhất định sẽ mua quyển này để làm cẩm nang khi nào có bầu 🙂

Lối sống tối giản của người Nhật

Đây là cuốn sách mình đọc trong 2 ngày nằm nhà vì ốm. Sách rất dễ đọc, trình bày một cách nghĩ rất mới với mình nên đọc liền tù tì không nghỉ. Tóm tắt lại mấy điểm thấy thú vị ở đây:
1. Điều gì là thực sự quan trọng?
Tác giả đề cập rất nhiều lần đến việc vứt bớt đồ, làm mình có cảm giác việc vứt đồ là cốt lõi của lối sống tối giản. Tuy nhiên, trước khi đọc quyển này mình đã đọc 1 review nói là tác giả dường như coi lối sống tối giản bắt nguồn từ việc vứt bớt đồ, mà không giải thích được khởi nguồn sâu xa của lối sống tối giản. Mình cũng có cảm giác đó, mình nghĩ việc vứt bớt đồ chỉ là 1 hành động trog lối sống tối giản, không phải là yếu tố khởi nguồn cho lối sống này.

Mình nghĩ core idea của lối sống này là việc xác định điều gì là thực sự quan trọng với bản thân. Tác giả nói rằng lối sống tối giản là phương tiện để chúng ta nhận ra được điều quan trọng thực sự trong cuốc sống của mình. Mình thì nghĩ ngược lại, nếu xác định được điều gì thực sự quan trọng trong cuộc sống của mình, bỏ qua những thứ không quan trọng thì sẽ hướng đến lối sống tối giản thôi.

2. Con người là phần cứng được lập trình từ 50 nghìn năm trước.
Sức xử lý của con người là có giới hạn và không được phát triển lên qua thời gian. Con người 1 ngày suy nghĩ được đến 60 nghìn việc. Với lượng thông tin, các mối quan hệ tăng lên một cách chóng mặt như hiện nay, đúng là con người dễ trở nên quá tải. Mình cũng có cảm giác đó, nên khi đọc phần này thấy rất tâm đắc. Nhờ phần này mới ngộ ra được ý 1 ở trên. Vì khả năng của con người là có hạn nên không thể tham lam làm nhiều thứ được, sẽ dẫn đến lãng phí thời gian, công sức. Chỉ có thể chọn những việc thực sự quan trọng để làm, những người thực sự quan trọng để quan tâm. Cũng như máy tính vậy, khi ko còn bộ nhớ hoặc bị treo vì chạy quá nhiều chương trình, cách tốt nhất là xoá những file không quan trọng và kill những chương trình không cần thiết, như vậy sẽ làm performance tăng lên đáng kể.

3. Tập trung vào bản thân
Con người luôn có nhu cầu được công nhận “bản thân có giá trị”. Giá trị bên trong của con người thì ko dễ để truyền tải được, cần phải tiếp xúc, nói chuyện lâu dài. Trong khi đó, vẻ bề ngoài là thứ rất dễ nhìn thấy. Cho nên nhiều người dùng giá trị vật chất để truyền tải giá trị bản thân. Chính vì suy nghĩ đấy nên mọi người mua rất nhiều đồ mà mình thực sự không cần hoặc không dùng đến, để thể hiện với mọi người xung quanh. Nhưng, nếu tập suy nghĩ kỹ về bản thân, nhận biết được điều thực sự quan trọng với mình, bỏ qua những nhận xét, so sánh với người khác thì dần dần bỏ được việc mua sắm đồ đạc một cách lãng phí.

Có một ý nữa là con người sống vì sự đánh giá của người khác. Trước đây mình cũng khổ sở vì suy nghĩ này, vì luôn cố gắng đề người khác đánh giá tốt về mình mà ko hề suy nghĩ nghiêm túc là bản thân mình muốn gì. Nếu có thể bỏ được suy nghĩ dùng đồ vật để thể hiện bản thân, tập trung hoàn thiện giá trị bên trong của mình và dành thời gian để truyền đạt giá trị đó cho chỉ vài người quan trọng với mình thôi, thì sẽ cảm nhận được hạnh phúc trong cuộc đời mình.

Đọc quyển này xong, mình tự ngẫm nghĩ về những điều thực sự quan trọng đối với mình, bắt đầu bỏ qua những thứ không quan trọng. Nhất là mình tập từ bỏ việc quan tâm quá nhiều xem người khác đánh giá thế nào về mình, chỉ làm những việc quan trọng với bản thân thôi chứ ko làm những việc để thể hiện với người khác. Thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Nhân tiện: đây là link quyển sách bằng tiếng Nhật và các review về quyển sách trên goodreads.

http://amzn.to/2uk6ONx

https://www.goodreads.com/book/show/30231806-goodbye-things