Suy ngẫm về người Nhật

Có 1 điểm mà rất nhiều người nước ngoài ở Nhật than phiền, đó là những cuộc họp dài mệt mỏi. Và mình thì đang ngồi trong 1 cuộc họp như thế :)) Mình đã tham dự cuộc họp này từ lúc vào học, tính ra là tròn 3 năm rồi. Tuần nào cũng họp. Vì là họp dự án lớn nên có rất nhiều lĩnh vực nghiên cứu khác nhau, và nghiên cứu nào cũng chuyên sâu cả. Chính vì thế mà nếu họp về 1 nghiên cứu nào đó thì sẽ chỉ có 1 số người hiểu được thôi, những người còn lại thì ngồi tự làm việc của mình :))

Nếu mình chả bận rộn gì, trong trạng thái tâm trạng tốt thì đến ngồi trong phòng họp rồi tự làm việc của mình cũng chẳng sao. Nhưng PhD student chẳng mấy người nhàn rỗi và tâm trạng tốt cả, hầu hết là deadline đuổi sau mông và stress vì kết quả nghiên cứu không như mong muốn 😀 Thế nên việc tuần nào cũng phải tham dự cuộc họp vô nghĩa này làm mình nhiều lúc rất stress. Đặc biệt là cho dù mình thuyết trình bằng tiếng Anh, trong cuộc họp cũng có người nước ngoài không nói được tiếng Nhật nhưng cuối cùng các bạn Nhật vẫn thảo luận bằng tiếng Nhật >”< Mình rất khó tính vụ ngôn ngữ vì cho rằng cố tình nói 1 ngôn ngữ trước mặt những người không hiểu nó là mất lịch sự. Tất nhiên nếu ko nói được tiếng Anh thì ko nói làm gì, nhưng ở đây toàn researcher nên đều nói được tiếng Anh cả. Mình thì hiểu được 1 phần tiếng Nhật nhưng có 1 bạn người nước ngoài tâm sự với mình là bạn ý cảm thấy mình bị câm điếc mỗi lần người Nhật dùng tiếng Nhật trong cuộc họp, nghe xong mà mình cũng chả biết phải nói gì 😦

Hôm nay ngồi ngẩn ngơ trong phòng họp này, nghĩ lại 3 năm ngồi họp ở đây. Trước mặt là 1 bức tường toàn kính, nhìn thẳng từ tầng 15 toà nhà ra hoàng cung Nhật, cảnh đẹp vô cùng. Từ phòng họp này, trong những cuộc họp buồn chán, mình đã từng được ngắm hoa anh đào xa xa vào mùa xuân, nhìn những cơn mưa rào bất chợt vào mùa hạ, nhìn lá mùa thu đổi màu ở vườn thượng uyển hoàng cung, ngẩn ngơ ngắm tuyết rơi trắng trời mùa đông. Nghĩ lại thì thấy thay vì cáu bẳn bực mình vì tiếng Nhật, thay vì ngồi ghét bản thân vì hèn ko dám lên tiếng vụ tiếng Nhật, thay vì ngồi thở dài nghĩ về nghiên cứu của mình, thì mình có thể tranh thủ để viết cái gì đấy trong blog này, không phụ lòng phong cảnh hữu tình trước mặt :))

Cũng tranh thủ không khí người Nhật bàn tán sôi nổi bằng tiếng Nhật bên cạnh, viết về người Nhật, đất nước Nhật là chủ đề hay ho. Trước đây mỗi lần đi họp cuộc họp này là sự khó chịu về người Nhật lại tăng lên, ý nghĩ muốn rời nước Nhật cũng tăng lên vùn vụt. Nhưng ai cũng có điểm tốt điểm không tốt, nên hôm nay ngồi list những điểm tốt của Nhật cho tâm trạng tốt hơn.

Điểm đầu tiên mà mình chưa bao giờ thất vọng về Nhật là dịch vụ. Đến giờ phút này mình có thể nói dịch vụ ở Nhật là tốt nhất trong tất cả các nước mà mình đã từng đặt chân đến. Mỗi lần thấy hơi chán Nhật mình lại đi du lịch. Đi du lịch xong về Nhật là thấy hạnh phúc ngay từ khi ra khỏi cửa máy bay, nhân viên sân bay đứng cúi chào ở cửa :)) Nhân viên thì lúc nào cũng niềm nở chào hỏi, luôn luôn thái độ sẵn sàng phục vụ khách hàng. Tuy người Nhật thỉnh thoảng than phiền là nhân viên ở Nhật lúc nào cũng mỉm cười như robot, mình vẫn thích hơn là những nhân viên thái độ với khách hàng như ở nơi khác. Khách hàng là thượng đế, chưa bao giờ thấy ở Nhật có sự dè bỉu khách hàng dựa trên quần áo ăn mặc và giá trị món đồ họ mua.

Tạm kết thúc bài ở đây vì vừa họp xong :))

Advertisements

Everything you should know about Japan

Đây là cuốn sách song ngữ Anh-Nhật mình đọc trong vòng gần 1 tháng.
Link Amazon: http://amzn.to/2lyFTsA. Mượn ở thư viện vì thấy có vẻ thú vị và nhân thể luyện tiếng Anh, Nhật luôn. Tuy nhiên nội dung ko có nhiều điều mới mẻ và hấp dẫn lắm vì khá dàn trải bao quát mọi mặt về Nhật mà nhiều lĩnh vực mình ko quan tâm lắm. Cũng có nhiều điều mình đã biết rồi vì ở Nhật khá lâu rồi. Nói chung nếu bạn nào chuẩn bị sang Nhật sống mà đọc thì có lẽ sẽ thấy thú vị.

Tóm tắt ở đây mấy điểm mình học được từ cuốn này:
1. Diện tích Nhật gấp 1.5 lần Anh nhưng chỉ bằng 1/25 Mỹ, thậm chí còn nhỏ hơn diện tích của bang California.

2. Một cách lý giải tại sao Nhật có thể phát triển thần kỳ sau chiến tranh?
Mình luôn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi này từ khi sắp sang Nhật đến bây giờ. Có rất nhiều cách trả lời, cuốn sách này giới thiệu 1 cách lý giải mà mình chưa biết đến bao giờ. Sau chiến tranh, trong khi các nước khác mải chiến tranh lạnh (Cold War), Nhật dưới sự bảo hộ của Mỹ không phải lo chiến tranh mà chỉ cần tập trung vào phát triển kinh tế thôi. Ngoài ra còn nhờ kỹ năng công nghệ cao giúp Nhật chuyển nguyên liệu thô thành sản phẩm để xuất khẩu, nhờ giá nhân công thời đó còn rẻ và sự cần mẫn học hỏi của người Nhật.

3. Tỷ lệ tự cung cấp lương thực ở Nhật chỉ là 40%.

4. Bữa ăn truyền thống của Nhật (washoku) được công nhận là di sản văn hoá thế giới vào tháng 12 năm 2014.

5. Theo khảo sát năm 2013, có 231000 cặp đôi li dị trong 1 năm. Nghĩa là cứ 2 phút 16 giây lại có 1 vụ li dị ở Nhật.

Hard working

Bài học đầu tiên của 2017 là hard working cực kỳ quan trọng. Trước đây mình bí ý tưởng nên cứ nghĩ tìm ra idea là quan trọng nhất. Nhưng mấy tuần nay mới thấy có idea chỉ là bước khởi đầu, còn việc biến idea đó thành hiện thực và đưa ra kết quả tốt mới là chặng đường gian nan. Mới biết thêm được 1 câu nữa “idea is cheap” :))

Lúc ở Mỹ mình có mấy ý tưởng, cứ đinh ninh là như thế là đủ rồi, đúng là chủ quan. Bắt tay vào làm mới thấy có ty tỷ thứ phải làm, loay hoay mấy hôm rồi vẫn chưa cảm thấy chạm được đến việc đưa ý tưởng thành hiện thực. Sáng nào ngủ dậy cũng ước mình có thêm thời gian để làm việc.

Tổng kết 2016

Đầu năm đã có trải nghiệm đầy painful là thuyết trình mà ko có slide, ko chuẩn bị huhu. Trong lúc ngồi chờ các bạn thuyết trình xong thì tranh thủ viết để giết thời gian vậy.

2016 là một năm đầy khó khăn, cơ bản nhất là nghiên cứu của mình đi vào giai đoạn xoay vòng, có nghĩa là đi lòng vòng mà chả ra được kết quả gì :)) Việc này kéo theo rất nhiều vấn đề khác như đi hội thảo mà lòng rối bời, ko tự tin, lúc nào cũng bị deadline đuổi theo đít mà toàn missed.

Ngồi đọc lại bài viết cho 2015 thấy thời điểm đấy đúng là lạc quan yêu đời hơn bây giờ rất nhiều =)) Kết luận 1 câu là 2016 chán hơn 2015, nhg ít ra là ko giống hệt 2015. Dù 2016 rất khó khăn nhưng tự bản thân thấy mình mạnh mẽ hơn nhiều. Vậy cũng là 1 thành công rồi.

Xét theo mục tiêu mà mình đặt ra năm ngoái thì:
1) Sách
Năm vừa rồi mình đã đọc khá nhiều, đúng là hiểu biết cũng mở ra nhiều. Những kiến thức trong sách là kiến thức đã được chắt lọc, chỉnh sửa kỹ càng nên phần nào mình cảm thấy có ý nghĩa hơn nhiều so với đọc các bài trên mạng.

2) Ngoại ngữ
Cái này thì ko thực hiện được việc học thêm 1 ngoại ngữ mới 😦 Tuy nhiên mình nhận thấy ko cần phải biết thêm 1 ngoại ngữ mà cần thành thạo hơn 2 ngoại ngữ mà mình đang có. Tiếng Anh năm vừa rồi ko lên mấy, tiếng Nhật thì có tiến bộ chút vì mình chịu khó xem phim và đọc tin hàng ngày.

3) Đi
Năm vừa rồi đi được 2 nước là Ấn và Mỹ. Cả 2 chuyến đi đều mở ra nhiều điều mới.

Chạy trốn

Thế là hết 2016, một năm đầy thử thách. Tự nhủ với bản thân 2017 phải thay đổi, phải tốt hơn 2016. Nghĩ bụng sẽ viết 1 bài tổng kết 2016, đặt mục tiêu cho 2017 nhưng đến những ngày cuối cùng của 2016 vẫn còn ngổn ngang bộn bề và mệt mỏi. Bắt đầu 2017 bằng việc tự cho phép mình quên hết để chơi bời, nhưng hôm nay quay lại với đống công việc phải làm, đống mail phải trả lời mới thấy trốn chạy đúng là ko phải cách để giải quyết vấn đề, trốn được mấy ngày nhưng lượng công việc thì vẫn ko thay đổi.

Vậy phải làm thế nào? Đối mặt thôi. Dũng cảm mà đối mặt, xử lý từng việc một. Vì chạy trốn và bỏ cuộc vốn ko phải là phong cách của mình.

Nói là đối mặt nhg đâu phải dễ. Làm cái khó nhằn mà mình lại ko hứng thú nên vừa làm đầu óc lại vừa bay trên mây. Nghĩ lại thấy từ hồi ra trường đến giờ mình lúc nào cũng bị cuốn vào với công việc, trách nhiệm, lo lắng. Ước gì có 1 khoảng thời gian nghỉ ngơi, chả phải lo lắng gì, chả phải lo check mail. Sáng ngủ dậy tưới cây rồi nằm sưởi nắng, đọc một cuốn sách yêu thích. Chiều ngồi viết lách mấy chuyện vẩn vơ. Tối nấu cơm chờ chồng về ăn rồi nằm xem TV hoặc đi dạo loanh quanh công viên gần nhà. Ước gì…

Khi nào bạn sẵn sàng?

Trong 1 lần nói chuyện với 1 người bạn, có nói đến chuyện bao giờ sẽ sinh con. Mình nói khi nào cảm thấy sẵn sàng thì mới sinh, nhg lại bị hỏi ngược lại là vậy bao giờ thì sẵn sàng. Lúc đấy mình cũng ko thể trả lời được, vì bản thân mình cũng ko biết khi nào mình sẽ thấy sẵn sàng, mọi thứ quá mơ hồ. Có nhiều người nói chẳng biết bao giờ mới thấy sẵn sàng, có thể là ko bao giờ nên cứ sinh con thôi, sinh con rồi sẽ tự có bản năng làm mẹ. Tuy mình ko biết bản năng làm mẹ là như nào, nhg mình biết sinh con là mang đến thế giới một sinh mệnh mới mà mình có trách nhiệm nuôi dạy và bảo vệ, ko thể nào cứ làm rồi ngồi chờ bản năng xuất hiện được, nên cảm thấy không hài lòng với câu nói đó. Có điều câu hỏi “Bao giờ thì sẵn sàng” vẫn luôn quẩn quanh trong đầu, bao nhiêu năm rồi mình luôn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi đó.

Trong 2 năm gần đây mình dần dần thấy quyết định chưa sinh con vội là sáng suốt. Ít ra mình cũng cảm thấy sẽ đến lúc nào đó mình sẽ có cảm giác sẵn sàng, và nên chờ đến thời điểm đó rồi mới sinh con. Hôm nay có 2 sự việc làm mình càng cảm thấy rõ ràng hơn câu trả lời.

Sự việc thứ nhất là sáng nay đọc được bài “Tất cả các bậc cha mẹ chỉ là gà mờ” trên blog của bạn mình dịch từ tiếng Nhât sang (http://nguyenhuubaotrung.info/cha-me-chi-la-ga-mo/). Bài viết nghiệp dư thôi, ý còn lộn xộn nhg ít nhiều mình cũng tìm thấy điểm thú vị. Tác giả có nói việc trở thành cha mẹ mang theo trách nhiệm rất quan trọng, nhg hầu như mọi người đều rất thụ động, ko thấy có ai nghiên cứu vấn đề cha mẹ học rồi mới trở thành cha mẹ.

Năm ngoái trong 3 tuần ở châu Âu, vô tình thế nào mà 2 lần ngồi trên máy bay cạnh 2 đôi. 1 đôi người TBN, cô gái có bầu, chồng (or bạn trai) chăm sóc ăn uống nghỉ ngơi rất tận tình trong cả chuyến bay, và 2 bạn cùng nhau đọc 1 quyển sách về cách chăm em bé (cách thay tã, tắm rửa, cho ăn, làm gì khi em bé sốt …). Nhìn họ thực sự hạnh phúc. Trên 1 chuyến bay khác, 1 đôi người Anh or Đức cũng cùng nhau đọc 1 quyển sách về việc mang bầu, từ lúc chuẩn bị để có bầu đến lúc sinh em bé. Nhìn họ cũng hạnh phúc vô cùng vì cả 2 cùng đọc và cùng chia sẻ suy nghĩ với nhau. Họ đọc nhiều về phần chuẩn bị sức khoẻ để có bầu, nên mình nghĩ họ đang có kế hoạch có em bé. Thế nên ko phải ai cũng thụ động trong việc có con.

Sau chuyến đi châu Âu, mình hiểu được để sẵn sàng cho việc có con, mình phải chuẩn bị kiến thức. Mình bắt đầu mua sách và đọc các tài liệu về việc nuôi và giáo dục con cái. Dần dần mình thấy tương lai về việc có con ko mơ hồ và đáng sợ nữa, phần nào mình có thể hình dung được mình cần phải làm gì. Tất nhiên từ lý thuyết đến thực tế là khoảng cách rất xa, nhg chuẩn bị kiến thức trước là điều ko thể thiếu. Cũng giống như đi du lịch, mỗi lần chuẩn bị đi đâu là 2vc mình đều đọc kỹ để biết vấn đề gì có thể xảy ra, khi đó cần phải làm gì. Nhờ thế mà khi đi nước ngoài lạ nước lạ cái, dù gặp vấn đề gì, tuy ko hoàn toàn giống những gì đã đọc nhg cũng bình tĩnh chủ động giải quyết được. Chuẩn bị kiến thức ko phải để biết hết tất cả mọi thứ mà để bản thân chuẩn bị tinh thần và cảm thấy tự tin là có thể xử lý các tình huống phát sinh khi có con.

Một điều cực kỳ quan trọng mà mình thấy để sẵn sàng cho việc có con là sự đồng thuận của 2 vợ chồng. Mình ko chỉ trang bị kiến thức cho mình mà còn chia sẻ với chồng. Mỗi tối đi dạo đều gợi mở để 2 vợ chồng nói chuyện về chủ đề sinh con và nuôi con một cách rất tự nhiên thôi. Thường xuyên chia sẻ và nói chuyện nên mình có thể tự tin là chồng sau này sẽ chia sẽ niềm vui nỗi buồn sự lo lắng trong việc sinh con với mình. Cảm giác có một người luôn ở bên chia sẻ, ủng hộ làm bản thân thấy sẵn sàng hơn cho việc có con.

Sự việc thứ 2 là hôm nay xem bộ phim “Toto nechan” của Nhật. Trong phim có 1 cô gái được bạn trai cầu hôn nhg chần chừ chưa đồng ý, cô gái ấy cũng ko hiểu tại sao nên đến hỏi ý kiến cô giáo cũ. Cô giáo đã nói khi em thực sự say mê cố gắng hết sức cho 1 công việc nào đó, em sẽ có câu trả lời. Sau khi tập trung toàn tâm toàn lực để hoàn thành xong được 1 dự án mà cô ấy luôn mơ ước, cuối cùng cô gái đã nhận lời cầu hôn. Mình cũng cảm giác giống như cô gái trong phim, chuẩn bị sẵn kiến thức và tinh thần rồi nhưng vẫn còn 1 điều gì đó mơ hồ ko rõ. Xem xong mình mới hiểu, đó là mình vẫn còn đam mê và khát vọng, còn dự án trong công việc chưa hoàn thành nên chưa thực sự muốn có em bé. Hôm nay chợt nhận ra điều thứ 3 để sẵn sàng là khi say mê cố gắng hết mình, đạt được mục tiêu trong công việc. Lúc đó sẽ tự tin rằng công việc dù có khó đến đâu cũng có thể cố gắng đạt được, nên bản thân cũng có thể hoàn thành được một công việc khó và dài hơi như việc làm mẹ. Thời điểm đó sẽ là thời điểm sẵn sàng để đặt tất cả sang 1 bên, dành toàn tâm toàn sức cho một sinh linh bé nhỏ chảo đời.

Mình nghĩ việc trở thành cha, thành mẹ là việc rất thiêng liêng nên cần có sự chuẩn bị kỹ càng. Mỗi người có một sự chuẩn bị khác nhau, có câu trả lời khác nhau cho câu hỏi “Khi nào thì bạn sẵn sàng?”. Ít nhất bản thân mình rất vui khi đã tìm thấy câu trả lời cho chính mình.

Nhân tiện hnay đọc được 1 bài cùng quan điểm nên share ở đây
http://kenh14.vn/minh-dung-cuoi-dung-sinh-con-ma-cu-yeu-nhau-thoi-duoc-khong-20161217083808124.chn
“Tôi không phủ nhận đấy là một sự ích kỷ, nhưng khi ta chưa sẵn sàng cho đi, tại sao ta lại phải cố gắng chỉ để hoàn thành nghĩa vụ của mình?”

Dự án sách

Hôm nay sinh nhật chồng, 2 vợ chồng tung tăng đi xem phim mặc dù trời lạnh -13 độ và có tuyết. Chiều định mua bánh sinh nhật cho chồng nhg chồng cứ ko muốn mua nên cuối cùng chẳng mua bánh. Tối thấy hơi đau họng, sợ bị viêm họng nên nhờ chồng pha cho cốc trà mật ong uống cho ấm họng. Kéo rèm cửa sổ nhìn trời tuyết rơi trắng xoá mới chợt nhớ ra lúc trước luôn mơ ước đến khung cảnh ngồi ghế sofa ấm áp bên khung cửa sổ, ôm một cốc trà nóng và ngắm tuyết rơi ngoài trời. Hnay mọi thứ thành hiện thực rồi.

Rủ chồng tắt điện rồi cùng ngồi ngắm tuyết nói chuyện. Mình rất thích những lúc yên lặng để 2 vợ chồng nói chuyện như thế này. Tâm sự được với chồng về những lo lắng của mình, chồng cũng tâm sự về những lo lắng của chồng, thấy nhẹ nhõm hơn. Rồi ngồi nói chuyện nước Mỹ, nước Nhật, chuyện tương lai. Dạo này thấy chồng thích sách, sang Mỹ mua đến chục quyển sách về đọc nên mình bảo sau này già rồi nếu thích chồng có thể viết sách về những thứ mình muốn chia sẻ với mọi người. Người Nhật rất hay có phong cách đấy, họ cần mẫn làm 1 công việc cho đến lúc họ là master trong công việc đó, ko quan tâm công việc đó là cao quý hay tầm thường. Đến lúc đạt đến mức master rồi thì họ sẽ chia sẻ với mọi người bí quyết họ học được trong cả quá trình làm việc. VD như quyển “the life – changing magic of tidying up” của Marie Kondo mà mình đang đọc. Cuốn sách chia sẻ về việc dọn nhà, một việc mà tưởng như rất tầm thường. Cuốn này đang nổi như cồn ko chỉ ở Nhật mà cả trên thế giới, là #1 New York Times best seller. Mình bảo chồng cứ viết sách để chia sẻ thôi, ko cần kỳ vọng bán được sách, dù thế nào mình cũng sẽ ủng hộ chồng vì chỉ riêng việc chia sẻ đã là điều đáng quý rồi.

Nói xong mình cũng tự nhủ trong đầu là bản thân cũng muốn viết 1 cuốn sách, rồi buột miệng nói luôn là sao ko viết cùng nhau nhỉ. Cả chồng và mình đều rất cao hứng với ý tưởng này, đã quyết định luôn là sẽ viết để chia sẻ kinh nghiệm du lịch của 2 vợ chồng vì cả 2 cùng có sở thích đi du lịch và đi cũng khá nhiều. Sẽ bắt đầu chọn lọc và viết từng mẩu nhỏ. Chồng bảo vì mục đích để chia sẻ nên ko đặt mục tiêu bán được sách, 2 vợ chồng sẽ tự bỏ tiền in rồi đem đi tặng bạn bè người thân, còn lại bán được nhiều thì mừng còn ko bán được thì cũng ko sao.

Hào hứng quá, bắt đầu từ 2017 sẽ dần dần thực hiện từng bước.

Nông nghiệp

Hồi xưa ở trong nước nghe báo đài ra rả là nông nghiệp VN mạnh, xuất khẩu gạo thứ 2 thế giới chỉ sau Thái Lan, mình tin sái cổ. H đi nhiều, bắt đầu thấy nghi ngờ thông tin đó.

Những ngày này bắt đầu cuộc sống ở Mỹ mình ko ngừng ngạc nhiên về nông nghiệp nước Mỹ. Quả là quá hùng mạnh. Khác với Nhật khi phải nhập khẩu khá nhiều sản phẩm nông nghiệp từ nước ngoài, ở Mỹ hầu hết các sản phẩm nông nghiệp là made in US. Và đồ còn rẻ và tươi, phong phú nữa. Không chỉ có thế, hnay mình được nghe thuyết trình của 1 bạn nghiên cứu về trồng ngô, bạn có đưa số liệu rằng nước Mỹ cung cấp 1/3 sản lượng ngô cho thế giới. Wow. Hơn nữa nghiên cứu nông nghiệp cũng phát triển, ko chỉ quan tâm đến kỹ thuật mà còn quan tâm đến môi trường. Quả là đáng gờm.

Lại nói về Nhật, mình sống ở Nhật lâu nên cũng biết rằng công nghệ nông nghiệp của Nhật rất rất phát triển. Đến nhà chị thư ký chơi thấy mình rửa nấm chị ấy cứ thấy lạ :)) Bởi vì công nghệ trồng trong nhà kính phát triển nên rau củ, thịt cá của Nhật hầu như ko cần rửa mà có thể ăn luôn. Chỉ có điều Nhật đất chật, công nghệ cao đi kèm với giá cả cũng cao nên ấn tượng của mình là đồ nông nghiệp Nhật rất tốt và rất đắt. Mình cũng nghĩ là nông nghiệp của Nhật chỉ có thể phục vụ trong nước thôi, còn nếu xuất khẩu thì ko thể cạnh tranh nổi với nước khác. Nhưng nước Nhật đúng là đất nước thần kỳ, họ biến điều ko thể thành có thể. Vô tình hnay đọc đúng bài note rất tâm huyết của 1 người bạn làm mình ngộ ra được điều này.
https://www.facebook.com/notes/trung-chu-bao/tpp-vi%E1%BB%85n-c%E1%BA%A3nh-kh%C3%B4ng-mong-%C4%91%E1%BB%A3i/10154109162557817

Nghĩ lại 2 nền nông nghiệp. 1 nơi được trời phú địa hình thuận lợi, họ biết tận dụng, kết hợp với khoa học để đạt được thành tựu. 1 nơi bị hạn chế về địa hình nhưng họ vẫn làm ra những công nghệ tiên tiến để khắc phục, thậm chí còn có thể cạnh tranh với nước khác. Vậy VN thì sao? Địa hình trời phú, nền tảng lâu dài, vậy mà chúng ta đã làm được gì? Nghĩ mà muốn làm nông nghiệp quá haizz

Share lại bài note của bạn mình ở đây, đọc mà thấy tâm đắc quá
==============================================================================
TPP … viễn cảnh không mong đợi
TRUNG CHU BAO·MONDAY, NOVEMBER 14, 2016
Mặc dù Donald Trump đắc cử làm tăng nguy cơ Mỹ rút lui khỏi TPP lên rất cao. Nhưng ngày 10/11 hạ viện Nhật đã thông qua TPP ( goo.gl/d2vvts). Vì vậy có lẽ bài viết này vẫn còn có chút giá trị nào đấy.
TPP – Trans-Pacific Partnership, còn có tên tiếng Việt là Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương, một hiệp định mà Việt Nam đã chấp nhận tham gia. Tối hôm 2/11/2016, đài truyền hình NHK của Nhật có một chương trình phân tích về TPP. Trong chương trình đó, một viễn cảnh không mong đợi cho nền nông nghiệp Việt Nam nói riêng hay nền kinh tế Việt Nam nói chung, đã được vẽ ra.

Trong 4 năm trở lại đây, tức là từ khoảng năm 2012, dư luận Nhật Bản rất quan tâm đến việc đất nước mình tham gia đàm phán hiệp ước TPP. Rất nhiều người dân Nhật lo lắng về những nguy cơ cạnh tranh từ các hàng hóa nước ngoài nếu TPP được ký kết. Trong số những người đó, có rất nhiều nông dân Nhật, họ phản đối gay gắt việc gia nhập TPP. Tuy nhiên thì thủ tướng Nhật Bản – Shinzo Abe, một nhà lãnh đạo quyết đoán nhất trong số những nhà lãnh đạo Nhật gần đây và có đầy đủ quyền lực để thực hiện sự quyết đoán đó, đã đưa nước Nhật đến quyết định ký kết hiệp định TPP vào tháng hai năm nay. Mặc cho những nghi ngại vẫn còn tồn tại nhiều trong dư luận Nhật Bản thì hiệp định đã được chính thức thông qua. Ông Abe được cho là đã chịu ảnh hưởng của Mỹ khi ký kết hiệp định này.
Việt Nam, trong khi đó, tham gia đàm phán TPP với tâm thế là một nước đang phát triển và được dự báo trên giấy tờ là sẽ hưởng lợi rất lớn từ hiệp ước, với 11% tăng trưởng của GDP tương ứng với 26 tỷ USD, hay thị trường xuất khẩu được mở rộng 28% ( goo.gl/lkLIFU ). Vì vậy dư luận trong nước cũng như các lãnh đạo rất tin tưởng và hăng hái tham gia ký kết hiệp định này. Khi hiệp định này được chính thức được thông qua đầu năm nay, đã có những phản ứng ăn mừng vì sự kiện này. Nhưng, có lẽ là còn quá sớm.
Trở lại với tình hình nước Nhật. Khi các vòng đàm phán TPP diễn ra, vô số những chương trình chính luận trên truyền hình được mở ra để phân tích và làm rõ các khía cạnh của TPP. Nỗi lo của nông dân Nhật ngày càng gia tăng khi ngày ký kết hiệp định đến gần. Và thực tế là, sau khi TPP được chính thức thông qua, đã có rất nhiều phản ứng bi quan từ người dân Nhật. Những sản phẩm ô tô, điện tử đã tạo nên thương hiệu “Made-in-Japan” cho Nhật Bản, vẫn luôn là những đầu tàu kéo nền kinh tế Nhật Bản phát triển rực rỡ như ngày nay. Mặc dù trong thời gian gần đây, chính phủ Nhật phải duy trì chính sách đồng Yên yếu để trợ giúp xuất khẩu các mặt hàng này, thì họ cũng chưa bao giờ cần những hiệp định thương mại để thâm nhập thị trường nước ngoài. Nhưng nông nghiệp Nhật Bản thì lại khác, từ trước đến nay, nông sản của Nhật không dành phục vụ xuất khẩu mà chỉ tập trung cho thị trường nội địa. Mặc dù chất lượng của họ vượt trội, nhưng giá cả lại rất cao. Ví dụ như 1 kg gạo chất lượng trung bình ở Nhật sẽ có giá khoảng trên dưới 100,000 VNĐ (với tỷ giá thời điểm hiện tại, khoảng 1JPY = 215VNĐ). Chính vì vậy, những hàng rào thuế quan hay sự trợ giúp từ chính phủ luôn là những liều tăng lực không thể thiếu để nông nghiệp nội địa không bị thua ngay tại sân nhà. Nói vậy để thấy lý do người nông dân Nhật Bản lo lắng khi TPP được ký kết.
Trong diễn biến đó, tối ngày 2/11 vừa qua, đài truyền hình NHK của Nhật đã phát một chương trình phân tích về TPP. Về mặt hàng điện tử, ô tô, tất nhiên họ rất lạc quan về sức cạnh tranh của mình, ngay cả đối với thị trường Mỹ. Nhưng đáng ngạc nhiên là, sự bi quan của nông dân Nhật thời điểm sau khi hiệp định được ký kết, đã biến đổi sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu, như người ta vẫn nói về tinh thần Samurai. Những cơ sở sản xuất thịt lợn đã rất mạnh dạn tuyên bố, sẽ sẵn sàng cạnh tranh với hàng ngoại nhập bằng một chất lượng tuyệt hảo. Với thương hiệu đã được khẳng định thì lời tuyên bố này hoàn toàn có cơ sở. Nhưng đó chưa phải là vấn đề lớn đối với nông dân Việt Nam…
— Tấn công phủ đầu của nông dân Nhật —
Không chỉ tuyên bố cạnh tranh ở sân nhà, trong chương trình của NHK nêu ở trên, còn có một phóng sự làm tại Việt Nam. Trong phóng sự đó, một doanh nhân người Nhật đã thử mang gạo của Nhật Bản sang để thử phản ứng người tiêu dùng của chúng ta. Và những gì họ thu nhận được rất tích cực. Mặc cho giá gạo không hề rẻ, rất nhiều người tiêu dùng vẫn sẵn sàng trả tiền để được thưởng thức thứ gạo thơm ngon từ một đất nước chưa bao giờ được nhìn nhận là có thế mạnh về nông nghiệp, chắc chắn cũng không bao giờ sánh nổi vị trí xuất khẩu gạo nhiều nhất nhì thế giới của chúng ta. Vâng, đây là một cuộc thăm dò, nhưng cũng là phát súng đầu tiên báo hiệu cuộc tấn công từ các mặt hàng của Nhật Bản vào thị trường Việt Nam, từ công nghiệp đến … nông nghiệp?!
— Viễn cảnh không mong đợi —
Trong trận thua của U19 Việt Nam mới mấy ngày gần đây trước U19 Nhật Bản tại vòng chung kết U19 Châu Á tại Bahrain, những ai xem đều chỉ biết xót xa trước sự vượt trội của Nhật Bản hay là sự bất lực của các cầu thủ Việt Nam. Đấy là bóng đá, hết trận đấu, mọi người đi ngủ và sáng hôm sau dậy có thể không còn nhớ hay bận tâm nhiều về nó nữa (trừ một số người tâm huyết). Nhưng đối với cuộc tấn công của nông sản hay nói rộng hơn là hàng hóa Nhật Bản, thì mọi người có nhắm mắt thì cũng vẫn không thể bỏ qua những tác động của nó, trực tiếp lên đời sống hàng ngày của mình. Hoặc giả, có những người nghĩ, tốt quá, giờ không phải qua tận Nhật mà vẫn được dùng hàng Nhật. Cũng đúng, giờ không có hàng Nhật thì hàng Trung Quốc cũng đang bóp nghẹt hàng Việt Nam, hàng Nhật qua được thì quá tốt. Nhưng có đáng cho một nước luôn tự hào có hơn 4000 năm lịch sử luôn gắn liền với lúa nước phải chịu thua khi thi đấu bằng chính sở trường của mình không?! Hoặc giả, có những người nghĩ, hàng Nhật vào đây, doanh nghiệp Nhật cũng sẽ vào đây, người Việt lo gì thất nghiệp nữa, làm thuê cho Nhật là nhất! Cũng đúng, bây giờ không có quá nhiều doanh nghiệp Nhật thì làm cho doanh nghiệp Trung Quốc, Đài Loan lương vừa thấp, công nghệ lạc hậu, vừa hại mình, vừa hại môi trường, doanh nghiệp Nhật vào nhiều thì quá tốt. Nhưng có đáng cho một nước luôn tự hào là đã vùng lên từ ách nô lệ lại tiếp tục oằn mình làm thuê, dù là điều kiện thuận lợi hơn, trên chính quê hương mình không?! Thiết nghĩ, những nhà hoạch định chiến lược nông nghiệp là những người cần lãnh đạo cuộc “kháng chiến” này …

Chuyện nước Mỹ (phần 1)

Mở blog ra thấy bài gần đây nhất là từ tháng 10 rồi. Từ hôm đó đến nay đã biết bao chuyện xảy ra, những ngày mất ngủ lo vụ visa Mỹ, những ngày gió 2 vợ chồng hì hụi chuyển nhà, dọn nhà mới, những đêm ko ngủ được kéo tay chồng ôm chặt để đỡ lo chuyện nghiên cứu. Cuối cùng thì đã ở Mỹ được gần 1 tuần. Tạm note những điều mới cảm nhận được ở đây.

1. Đất nước đa văn hoá
Cái này đúng như những gì mình tưởng tượng. Con người ở đây đủ các chủng tộc, Á, Phi, da trắng da đen, hồi giáo. Cái này mình thích hơn ở Nhật vì ko cảm giác mình là người nước ngoài. Hoà nhập với cuộc sống ở đây có lẽ sẽ nhanh hơn.

2. Con người thân thiện
Trước lúc đến Mỹ mình nghe rất nhiều người kêu là người Mỹ khá rude. Tuy nhiên ngược lại từ lúc đến nơi đến giờ mình lại thấy những người mình gặp rất thân thiện. Những người ở trong trường đại học thì cực kỳ helpful và cởi mở. Ngoài ra, hôm đầu đến nơi có 1 bạn bắt chuyện trên bus cũng rất vui, trong siêu thị nhân viên cũng rất cởi mở. Mới tạm 1 tuần, để xem mấy tuần nữa thế nào.

3. Khí hậu
Đất nước rộng lớn nên khí hậu phong phú. Vùng mình đi đúng vùng lạnh huhu. Hôm đầu đến rét run, lên lab mà mặc áo kín mít. Tuyết rơi là muốn về nhà chui lên giường cho ấm. Nhưng hôm nay cảm giác cơ thể mình đã thích nghi được. Hôm nay mặc bộ đồ trong nhà rồi khoác thêm cái áo khoác là chạy ra ngoài được. Chuyện này làm mình nhớ câu nói của bố mình “Cơ thể con người rất kỳ diệu, có thể tự thay đổi để thích nghi với môi trường”.

4. Thời gian
Điều khủng khiếp đến bây giờ chưa khắc phục được là jetlag. Lúc này mới thấy may mắn vì mình ở Nhật, mỗi lần về nước rồi quay lại đều ko vấn đề gì. Sang Mỹ được gần 1 tuần rồi mà thời gian ngủ của mình vẫn rất lung tung. Còn 2 ngày nữa để sửa thôi, cố lên nào.
Ngoài chuyện jetlag thì còn chuyện xa VN quá nữa. Đúng là về khoản này thì mình thích Nhật hơn vì chỉ bay 5 tiếng đồng hồ là về được, còn Mỹ thì mất cả ngày 😦

5. Rau củ hoa quả phong phú
Đi siêu thị mình thấy bất ngờ vì hoa quả quá phong phú mà lại rẻ nữa, rẻ hơn ở Nhật nhiều. Đúng là họ có điều kiện đất đai và khí hậu. Một điểm cộng cho Mỹ.

6. Đồ ăn
Tuy rau củ hoa quả phong phú nhưng thịt lại rất ngấy. Thịt bán toàn theo pack lớn, nhiều đồ đông lạnh. Ở Nhật thì bán từng pack nhỏ, thịt tươi, cầm pack thịt cảm thấy sự nâng niu trân trọng của người bán chứ ko như ở Mỹ. Vẫn thấy đồ ăn ở Nhật có sự tinh tế và tốt cho sức khoẻ hơn. Mấy hôm thôi mà mình nhìn thịt đã thấy sợ rồi. Nhưng mình nghĩ điều này ko quan trọng lắm, một thời gian thì sẽ quen được thôi. Giống như chuyện khí hậu, cơ thể mình sẽ sớm thích nghi với đồ ăn Mỹ thôi.

À quên còn chuyện nấu cơm. Sang Mỹ mới nhận thấy sự khác biệt lớn nhất là họ ko ăn cơm haha. Từ tuần sau chắc mình phải tập nấu cơm bằng bếp điện, đúng là một trải nghiệm đáng nhớ. Nói đến chuyện ăn cơm thì thấy may mắn vì mình ở Nhật =))

Còn nhiều trải nghiệm nữa ở các tuần tiếp theo, sẽ viết tiếp ở phần sau 🙂

Những ngày nắng

Tokyo bắt đầu chuyển sang thu, thỉnh thoảng có ngày lạnh, thời tiết rất dễ chịu. Sau mấy tháng stress, trong lòng mình bắt đầu có nắng rồi 🙂

Chồng mình kết thúc chuỗi ngày công tác triền miên. Mỗi sáng ngủ dậy có một tấm lưng ấm để ôm, vậy là cũng đủ ấm áp rồi. Không còn những bữa cơm một mình vừa ăn vừa nhìn cái điện thoại đến mỏi cả mắt, thay vào đó là bữa cơm đơn giản 2 người cùng hàn huyên kể về những chuyện trong 1 ngày, chuyện bình thường mỗi ngày thôi mà cũng đầy tiếng cười. Không còn những tối nằm buôn chuyện điện thoại, thay vào đó là những tối đi dạo quanh khu nhà, không khí dễ chịu vô cùng. Ngày lạnh thì ở nhà, bật 1 bản nhạc nhẹ rồi cùng nhau ngồi tô màu nói chuyện tương lai. Ngày cuối tuần nắng đẹp thì cùng nhau đạp xe đi siêu thị hoặc đi dạo bờ biển ngắm hoàng hôn. Cuộc sống cứ yên bình nhẹ nhàng trôi qua như thế…

Mấy tháng vừa rồi stress vì lo nhiều việc. Cuối cùng thì cũng có kết quả của hầu hết mọi việc. Mọi thứ cũng khá thuận lợi, đúng là qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai. Hi vọng còn một số việc tuần sau sẽ có kết quả tốt.

Cuộc sống nhẹ nhàng yên bình làm mình cũng lười chẳng muốn va chạm với ai. Có nhiều chuyện mình có suy nghĩ riêng, có cách đi riêng. Nhiều người hỏi han, giục giã, ý kiến về công việc của mình mặc dù chẳng liên quan đến người ta. Dạo này cảm thấy cuộc sống riêng rất mãn nguyện nên cũng chẳng bận tâm đến chuyện đấy nữa, thấy lòng nhẹ nhõm, thấy cuộc sống an nhiên.

Qua những ngày mưa sẽ là những ngày nắng. Những ngày này nắng đẹp quá…
image