Chuyện nước Mỹ (phần 1)

Mở blog ra thấy bài gần đây nhất là từ tháng 10 rồi. Từ hôm đó đến nay đã biết bao chuyện xảy ra, những ngày mất ngủ lo vụ visa Mỹ, những ngày gió 2 vợ chồng hì hụi chuyển nhà, dọn nhà mới, những đêm ko ngủ được kéo tay chồng ôm chặt để đỡ lo chuyện nghiên cứu. Cuối cùng thì đã ở Mỹ được gần 1 tuần. Tạm note những điều mới cảm nhận được ở đây.

1. Đất nước đa văn hoá
Cái này đúng như những gì mình tưởng tượng. Con người ở đây đủ các chủng tộc, Á, Phi, da trắng da đen, hồi giáo. Cái này mình thích hơn ở Nhật vì ko cảm giác mình là người nước ngoài. Hoà nhập với cuộc sống ở đây có lẽ sẽ nhanh hơn.

2. Con người thân thiện
Trước lúc đến Mỹ mình nghe rất nhiều người kêu là người Mỹ khá rude. Tuy nhiên ngược lại từ lúc đến nơi đến giờ mình lại thấy những người mình gặp rất thân thiện. Những người ở trong trường đại học thì cực kỳ helpful và cởi mở. Ngoài ra, hôm đầu đến nơi có 1 bạn bắt chuyện trên bus cũng rất vui, trong siêu thị nhân viên cũng rất cởi mở. Mới tạm 1 tuần, để xem mấy tuần nữa thế nào.

3. Khí hậu
Đất nước rộng lớn nên khí hậu phong phú. Vùng mình đi đúng vùng lạnh huhu. Hôm đầu đến rét run, lên lab mà mặc áo kín mít. Tuyết rơi là muốn về nhà chui lên giường cho ấm. Nhưng hôm nay cảm giác cơ thể mình đã thích nghi được. Hôm nay mặc bộ đồ trong nhà rồi khoác thêm cái áo khoác là chạy ra ngoài được. Chuyện này làm mình nhớ câu nói của bố mình “Cơ thể con người rất kỳ diệu, có thể tự thay đổi để thích nghi với môi trường”.

4. Thời gian
Điều khủng khiếp đến bây giờ chưa khắc phục được là jetlag. Lúc này mới thấy may mắn vì mình ở Nhật, mỗi lần về nước rồi quay lại đều ko vấn đề gì. Sang Mỹ được gần 1 tuần rồi mà thời gian ngủ của mình vẫn rất lung tung. Còn 2 ngày nữa để sửa thôi, cố lên nào.
Ngoài chuyện jetlag thì còn chuyện xa VN quá nữa. Đúng là về khoản này thì mình thích Nhật hơn vì chỉ bay 5 tiếng đồng hồ là về được, còn Mỹ thì mất cả ngày 😦

5. Rau củ hoa quả phong phú
Đi siêu thị mình thấy bất ngờ vì hoa quả quá phong phú mà lại rẻ nữa, rẻ hơn ở Nhật nhiều. Đúng là họ có điều kiện đất đai và khí hậu. Một điểm cộng cho Mỹ.

6. Đồ ăn
Tuy rau củ hoa quả phong phú nhưng thịt lại rất ngấy. Thịt bán toàn theo pack lớn, nhiều đồ đông lạnh. Ở Nhật thì bán từng pack nhỏ, thịt tươi, cầm pack thịt cảm thấy sự nâng niu trân trọng của người bán chứ ko như ở Mỹ. Vẫn thấy đồ ăn ở Nhật có sự tinh tế và tốt cho sức khoẻ hơn. Mấy hôm thôi mà mình nhìn thịt đã thấy sợ rồi. Nhưng mình nghĩ điều này ko quan trọng lắm, một thời gian thì sẽ quen được thôi. Giống như chuyện khí hậu, cơ thể mình sẽ sớm thích nghi với đồ ăn Mỹ thôi.

À quên còn chuyện nấu cơm. Sang Mỹ mới nhận thấy sự khác biệt lớn nhất là họ ko ăn cơm haha. Từ tuần sau chắc mình phải tập nấu cơm bằng bếp điện, đúng là một trải nghiệm đáng nhớ. Nói đến chuyện ăn cơm thì thấy may mắn vì mình ở Nhật =))

Còn nhiều trải nghiệm nữa ở các tuần tiếp theo, sẽ viết tiếp ở phần sau 🙂

Những ngày nắng

Tokyo bắt đầu chuyển sang thu, thỉnh thoảng có ngày lạnh, thời tiết rất dễ chịu. Sau mấy tháng stress, trong lòng mình bắt đầu có nắng rồi 🙂

Chồng mình kết thúc chuỗi ngày công tác triền miên. Mỗi sáng ngủ dậy có một tấm lưng ấm để ôm, vậy là cũng đủ ấm áp rồi. Không còn những bữa cơm một mình vừa ăn vừa nhìn cái điện thoại đến mỏi cả mắt, thay vào đó là bữa cơm đơn giản 2 người cùng hàn huyên kể về những chuyện trong 1 ngày, chuyện bình thường mỗi ngày thôi mà cũng đầy tiếng cười. Không còn những tối nằm buôn chuyện điện thoại, thay vào đó là những tối đi dạo quanh khu nhà, không khí dễ chịu vô cùng. Ngày lạnh thì ở nhà, bật 1 bản nhạc nhẹ rồi cùng nhau ngồi tô màu nói chuyện tương lai. Ngày cuối tuần nắng đẹp thì cùng nhau đạp xe đi siêu thị hoặc đi dạo bờ biển ngắm hoàng hôn. Cuộc sống cứ yên bình nhẹ nhàng trôi qua như thế…

Mấy tháng vừa rồi stress vì lo nhiều việc. Cuối cùng thì cũng có kết quả của hầu hết mọi việc. Mọi thứ cũng khá thuận lợi, đúng là qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai. Hi vọng còn một số việc tuần sau sẽ có kết quả tốt.

Cuộc sống nhẹ nhàng yên bình làm mình cũng lười chẳng muốn va chạm với ai. Có nhiều chuyện mình có suy nghĩ riêng, có cách đi riêng. Nhiều người hỏi han, giục giã, ý kiến về công việc của mình mặc dù chẳng liên quan đến người ta. Dạo này cảm thấy cuộc sống riêng rất mãn nguyện nên cũng chẳng bận tâm đến chuyện đấy nữa, thấy lòng nhẹ nhõm, thấy cuộc sống an nhiên.

Qua những ngày mưa sẽ là những ngày nắng. Những ngày này nắng đẹp quá…
image

18/09/2016

Cả tuần ko có gì mấy nhưng cần giữ lời hứa với bản thân nên viết mấy dòng vậy.
Hầu hết thời gian là lo việc giấy tờ mấy việc, nghiên cứu ko tiến triển nhiều. Tâm trạng không tốt lắm nên có đi gặp bạn bè cũng ko thấy vui vẻ nhiều. Nguy hiểm quá 😦

VLDB 2016

Có thể nói VLDB là hội nghị số 1 trong lĩnh vực database. Có 1 bài ở hội nghị này là 1 mục tiêu trong quá trình làm PhD của mình. Năm nay hội nghị tổ chức ở Ấn Độ, tuy chẳng thích Ấn Độ lắm nhưng đây là hội nghị quá đỉnh nên mình vẫn quyết tâm tham gia bằng được. Không nộp được bài ở hội nghị chính nhg mình nộp bài ở PhD workshop và đã được accept nên trường vẫn tài trợ cho cả chuyến đi. Đúng là đi 1 ngày đàng học một sàng khôn, mình đã học được rất nhiều điều ở VLDB 2016.

1. Sự quan trọng của presentation
Nói thật là trước lúc đi mình bị stress vì rất nhiều việc ở Nhật nên ko hề chuẩn bị slide. Bài của mình là ngày cuối của hội thảo nên vừa dự hội thảo vừa lo lắng cho bài thuyết trình. Mấy ngày đầu thì thấy mọi người thuyết trình cũng rất bình thường, ko có gì stress cả nên mình cũng thấy ko cần phải lo lắng quá. Găp 1 bạn TQ nói chuyện thì bạn ấy cũng bảo cái này chỉ là workshop nhỏ thôi, cần gì phải lo lắng nên cũng thấy tâm lý thoải mái hơn.

Ngày hôm sau mình dự 1 session có 1 bài từ TQ và 1 bài từ Nhật. Nói thật là nghe bạn TQ nói mình thấy rất mệt tai, hơn nữa mình cũng cảm thấy bạn ấy chưa chuẩn bị kỹ càng nên nhiều chỗ vấp, nói ko liên quan đến slide lắm. Nhìn quanh thì mọi người ko chú ý nhiều, mà ngay cả khi session chair hỏi thì câu trả lời cũng rất khó nghe. Nghe xong mình thấy rất hoang mang vì ko biết cách phát âm của mình có giống bạn kia ko, câu trả lời của mình có dễ hiểu ko, bài nói của mình có làm mọi người mệt tai ko. Sau bài của bạn TQ mình cố nán lại để nghe bài của bạn Nhật. Các bạn Nhật phát âm tệ thì khỏi phải bàn, nhg ko hiểu vì mình ở Nhật lâu rồi hay vì bạn Nhật nói rất chậm từng từ một mà thấy bài nói cũng ko khó hiểu lắm. Đặc biệt slides được chuẩn bị rất kỹ càng, tất cả những gì trên đó đều được chắt lọc kỹ lưỡng. Nghe thuyết trình cũng biết là bạn Nhật đã tập rất nhiều lần, tuy nhiều từ phát âm kiểu Nhật nhưng nói và slides cực kỳ ăn khớp. Ngẫm nghĩ lại mới thấy cái đức tính này của người Nhật đúng là ko thể ko phục. Họ làm mọi thứ đều chỉn chu từng chút một từ đầu đến cuối.

Rất nhiều người nói paper đã được accept rồi thì presentation cũng ko quá quan trọng. Nhg presentation vẫn là 1 phần của bài báo đó, mà với người Nhật họ đã làm thì phải làm cẩn thận đến tận bước cuối cùng nên tất nhiên ko thể ko kỹ càng khi chuẩn bị slides. Tóm lại có 2 phong cách để mình lưa chọn. Nghĩ thoáng một chút như các bạn Trung Quốc thì có thể enjoy chuyến đi hơn, nhưng lại giống kiểu “đầu voi đuôi chuột”. Giống bạn Nhật chỉn chu thì tuy sẽ phải làm việc chăm chỉ hơn, nhg bài báo của mình sẽ hoàn chỉnh hơn nhiều. Mình lựa chọn giống bạn Nhật, nhg sẽ cố gắng cân bằng bằng cách ko tham nhiều việc, chỉ chọn những việc thực sự quan trọng để đầu tư thời gian hoàn thiện thật chỉn chu. Publication là một phần rất quan trọng của việc làm nghiên cứu nên nhất định phải giành thời gian để làm cẩn thận tỷ mỷ rồi. Hơn nữa thuyết trình cũng là cơ hội để gây ấn tượng với người nghe, tăng connection trong community, sẽ rất tốt cho việc trao đổi nghiên cứu sau này.

2. Network connection
Presentation rất quan trọng, nhưng ko phải là tất cả của hội thảo. Mục tiêu của hội thảo là cơ hội để gặp gỡ mọi người trong community. Đúng là hội thảo lớn nên đi ra đi vào toàn gặp các siêu sao @.@ Keytalk trong workshop của mình cũng khuyên PhD student tăng cường giao tiếp ở hội thảo để build network trong lĩnh vực của mình, sẽ rất tốt trong quá trình tìm việc sau này. Nói chuyện với những siêu sao chỉ cần người ta nhớ thoáng qua mặt mình là được, sau này nộp hồ sơ mà trong hội đồng có người bảo đã từng gặp mình thì cũng là thuận lợi cho bước hồ sơ rồi. Nói chuyện với các sinh viên khác cũng tốt vì sau này họ có thể hợp tác nghiên cứu, cho mình information về tuyển dụng, hoặc cũng có thể sẽ trở thành đồng nghiệp sau này. Hơn nữa hội thảo này lớn nên có cả các công ty lớn như Google, IBM, SAP đến để tài trợ, quảng cáo và tuyển dụng. Đúng là cơ hội lớn cho sinh viên nào muốn chuyển sang industry.

Đánh giá vụ này thì lần này mình làm ko được tốt lắm. Lần trước đi hội thảo có bài ở main conf, lại thuyết trình ngày đầu nên tự tin nói chuyện với rất nhiều người. Lần này chuẩn bị ko kỹ, chẳng tự tin nên chẳng nói chuyện được mấy. Từ năm sau cố gắng đi thêm nhiều và tăng connection ở conf mới được.

3. Chất lượng hơn số lượng
Có nhiều bài báo thì tốt, nhưng nhiều bài ko bằng 1 bài ở top conf. Giống như đi thi olympic vậy, có bao nhiêu huy chương bạc cũng ko bằng đội có 1 huy chương vàng. Thầy keynote bên Mỹ nói sinh viên nên đặt mục tiêu từ năm thứ 2, mỗi năm có 1 bài top conf. Mình mới đặt mục tiêu hết PhD ít nhất có 1 top conf mà đã thấy khó rồi, nói chi đến mục tiêu kia 😦

4. Trong 6 tháng nên submit 1 paper
Hic, lại là 1 mục tiêu mà thầy keynote bên Mỹ đặt ra. Thầy nói nên nộp để lấy review sớm nhất có thể về idea của mình. Nghe cũng có lý. Cái chưa tốt của minh là có idea nhưng lười ko viết ra, lười tóm tắt các kiểu nên lỡ hết deadline này đến deadline khác. Community nghiên cứu ở Nhật rất tạo điều kiện, có rất nhiều domestic conf để submit. Submit xong cái đấy có thể submit conf quốc tế khác. Mình đi domestic conf 1 lần thấy chán quá vì toàn tiếng Nhật, về sau chả submit nữa. H phải chăm chỉ phần writing và chịu khó submit các domestic conf mới được.

5. Chọn môi trường phù hợp với mình để nghiên cứu chứ đừng chọn theo sự nổi tiếng của trường. Bài học xương máu này mình đã học được từ lâu rồi 😀

6. Đọc related work rất quan trọng nhưng không nên đọc từ đầu. Khi có vấn đề, bắt tay vào suy nghĩ, đưa ra ý tưởng, chạy thử. Sau đó mới đọc các related work để so sánh, như thế mới có được idea mới, ko bị ảnh hưởng của idea cũ. Bài học này thực sự quý báu đối với mình.

Chuyện ngoài lề:
Đúng hôm tâm trạng chán nhất thì được nghe 1 bài nói của 1 cô làm ở Amazon, cô nhận giải thưởng early career của hội thảo. Mình ấn tượng vì cách trình bày vấn đề và dẫn dắt người nghe rõ ràng và lôi cuốn. Nghe xong bài nói cũng thấy có chút hứng khởi, cố gắng tiếp tục con đường PhD để được 1 ngày đứng lên nhận giải thưởng và phát biểu hùng hồn như cô ấy 🙂

Chuyến đi này đặc biệt phải cảm ơn chồng hết sức vì đã đi cùng mình, support mình hết mức có thể. Nếu không có chồng thì có lẽ hội thảo này còn tệ hơn rất nhiều, mà có thể mình ko đi hội thảo này luôn ý chứ. Nhờ có chồng đi cùng mà lâu lắm rồi mình mới có 1 ideal week, hội đủ cả 2 yếu tố improving your future và enjoyment.

Ngoài ra còn rất nhiều điều học được về mặt kỹ thuật, cái đấy sẽ tóm tắt trong blog kỹ thuật 😛 Cũng có rất nhiều bài học từ Ấn Độ, sẽ tóm tắt trong blog du lịch 😛

Những ngày bão

Ở Nhật cũng giống VN, đang mùa bão. Những ngày này với mình cũng thế, ngày bão nhiều, thi thoảng mới có 1 ngày có chút nắng.

Dạo này kiếm được 2 cuốn sách hay để đọc. 1 cuốn là “How to write a lot” do bạn Peru recommend, hướng dẫn cách để viết nhiều hơn. Mình nhận thấy viết lách là kỹ năng rất cần thiết với người làm nghiên cứu. Nó giúp mình biết tổng hợp và trình bày logic các ý tưởng trong đầu, đồng thời giúp quản lý thời gian hiệu quả. Đọc sách từ thứ 6 mà đến hôm nay mới bắt đầu thực hiện được. Tạm thời đặt mục tiêu viết 1 ít mỗi ngày liên quan đến nghiên cứu, đồng thời thử viết blog tổng hợp mỗi tuần vào CN. Hi vọng là thực hiện được 🙂

Tại sao lại viết hàng tuần? Bởi vì mình nhớ đến bài viết rất thú vị này. Nếu chia cuộc đời mỗi người thành các tuần thì thấy có thể vẽ trong 1 hình như sau:weeks-block-you

Nhìn cũng ko dài, cũng chẳng ngắn. Mà thời gian là thứ công bằng nhất, ai cũng có 24h mỗi ngày, 7 ngày mỗi tuần. Vì thế, thời gian mỗi tuần đều quý giá để chúng ta trân trọng, sử dụng một cách có ý nghĩa nhất. Vậy như thế nào là 1 tuần có ý nghĩa? Cách tốt nhất là vừa enjoy lại vừa làm gì đó để phát triển trong tương lai như trong bài viết. Chỉ có 1 trong 2 thì cũng ko tốt lắm, còn ko có cả 2 thì càng tệ. Vì thế mình mới nghĩ đến việc viết lách mỗi tuần để xem tuần đó là tốt hay ko tốt.

Tuần vừa rồi mình chỉ có được việc phát triển bản thân để có ích trong tương lai, còn chẳng hề enjoy chút nào. Vụ visa Mỹ làm mình ăn ngủ ko yên, cái tính hay lo làm mình ko thể bỏ được chuyện đó ra khỏi đầu, ám ảnh trong cả giấc ngủ. Cũng may có mấy việc có thể xem là có ích cho tương lai nên vớt vát được 1 tuần của mình. Đầu tiên là mình bắt đầu thói quen viết lách, chắc chắn sẽ giúp cho việc nghiên cứu tốt hơn. Thứ 2 là mình cũng bắt đầu tìm hiểu critical thinking, điều này cũng sẽ giúp ích nhiều cho việc nghiên cứu. Thứ 3 là mình tìm hiểu 1 học bổng cao hơn học bổng hiện tại để apply cho năm sau. Cuối cùng tất nhiên là chuẩn bị cho nghiên cứu tiếp theo, tuy là chưa đâu vào đâu cả.

Nếu tính enjoyment thì chắc là chỉ có 1 chút buổi ăn sushi cùng lab hàng xóm. Gặp gỡ nhiều cao thủ cũng là một điều tốt. Gặp 1 bạn Postdoc Nhật rất khủng, lại có cách suy nghĩ rất thú vị khác với những bạn mà mình đã từng gặp. Có điều bữa ăn đó cũng gặp 1 bạn postdoc Trung Quốc khủng ko kém, hoc ở Úc rồi qua chỗ mình. Bạn người Trung Quốc đi rất nhiều nơi, đã từng đến VN và nói là đã đọc cả “Đại Việt Sử ký toàn thư”. Hic bạn ấy bảo nó được viết bằng tiếng Trung nên bạn ấy đọc rất dễ dàng, chả biết là chém gió hay thật. Sau bữa ăn mình lại thấy bản thân dù thế nào cũng có 1 vài điểm giống Tàu, mà mình thì chả thích thế chút nào. Tự nhiên làm niềm vui của bữa ăn cũng biến mất haizzz

Tuần sau chắc sẽ là 1 tuần stress tiếp. Phải chuẩn bị slides cho conf sắp đi mà mình ko có mood để làm chút nào. Nếu quyết định apply học bổng thì cũng phải chuẩn bị trong tuần sau. Hi vọng có tin vui để cứu vớt được cả tuần.

Sự lười của người Việt

Dạo này đọc nhiều bài về sự lười của người Việt thấy đúng quá nên share lại ở đây.

1. Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo “gây bão” khi phân tích lý do “Vì sao người Việt mãi nghèo?”
http://cafebiz.vn/pho-tong-giam-doc-fpt-do-cao-bao-gay-bao-khi-phan-tich-ly-do-vi-sao-nguoi-viet-mai-ngheo-20160821152657122.chn

2. Đất nước của những kẻ lười biếng
http://daynhauhoc.com/t/dat-nuoc-cua-nhung-ke-luoi-bieng/22819

Hồi Tết về mình nghe nhiều người Việt chỉ trích Nhật làm việc điên cuồng, thích kiểu làm việc kiểu châu Âu về nhà đúng giờ để cân bằng cuộc sống. Đúng là Nhật làm việc quá điên cuồng, mình cũng ko thích. Nhưng châu Âu gần đây cũng xuống cấp nghiêm trọng, hơn nữa họ làm việc hiệu quả cao nên thời gian làm việc ngắn cũng đủ để duy trì tình hình kinh tế khá giả. Trong cộng đồng châu Âu thì Đức có nền kinh tế đang dẫn đầu, và Đức cũng được đánh giá là nước chăm chỉ nhất trong châu Âu. Nhìn sang mấy nền kinh tế phát triển như Mỹ, Sing, Hàn thì họ cũng đều làm việc rất chăm chỉ, được cái đỡ hơn Nhật là chơi cũng chăm chỉ. Cho nên với tình hình Việt Nam hiện tại, mình thấy đầu tiên là phải chăm chỉ đã. Sau đó phải cải thiện được năng suất lao động thì mới mong kinh tế đi lên mà ko phải làm việc điên cuồng như Nhật.
Mình thì chưa làm gì được cho VN nên trước tiên phải tự cải thiện bản thân trước đã. Dạo này cũng cải thiện được sự lười, bây h cố gắng cải thiện năng suất lao động nữa. Khi nào đạt đủ trình, mình rất muốn góp 1 phần nào đấy cải thiện nền giáo dục ở VN cho thế hệ tương lai…

Change

Mấy tháng stress căng thẳng liên tục làm mình cuối cùng cũng ngộ ra được một vấn đề của bản thân mình, đó là mất tập trung trong công việc. Mình rất chăm chỉ lên lab, chồng đi công tác thì cuối tuần cũng lên, nhg thời gian thực sự làm việc rất ít vì bị xao nhãng bởi FB, đọc báo, youtube, … Bắt đầu từ đầu tuần, mình đã thay đổi một số thói quen xấu và thấy tình hình được cải thiện một cách đáng kể.

Không vào FB

Mấy lần muốn bỏ FB mà lần nào cũng tiếc sợ mọi người nhắn việc gì lại ko trả lời. Cũng may mà FB mới có app message riêng, nên dù mình ko vào FB nhưng nếu ai nhắn qua FB thì mình vẫn trả lời được. Chặn FB trên máy, xoá app trên iPad và điện thoại. Mấy ngày đầu đúng như cai nghiện, nhiều lúc tò mò muốn vào lắm lắm luôn. Cuối cùng đến hôm nay, đang dùng 1 máy ko bị chặn fb mà mình cũng ko mảy may có ý định vào.
Lúc đầu mình ko giải thích được FB có gì hại, chỉ thấy nó gây nghiện làm mình tốn rất nhiều thời gian vào xem. Phải cám ơn cô bạn thân của mình ở Mỹ vì đã nhắn tin khoe với mình chuyện mới được proposed. Giờ giấc lệch nên sáng dậy mới đọc tin nhắn, cảm giác vui đến khó tả. Tối về khoe chồng, chồng bảo cũng biết vụ đấy vì thấy đổi status trên FB. Lúc đấy mình tự hỏi, đã bao lần trên FB xuất hiện tin vui như đính hôn, kết hôn, sinh con… nhưng mình đơn giản chỉ like hoặc comment chúc mừng, sau đó quên luôn. Nhưng nhận được tin nhắn trực tiếp từ bạn mình, niềm vui lưu lại đến tận mấy ngày hôm sau. Bây h ngẫm lại mới thấy, mình đã đúng khi bỏ việc cập nhật thông tin hơn 500 friends trên FB để đổi lấy những tin nhắn trao đổi trực tiếp với những người thân thiết. Trân trọng những người thân xung quanh tốt hơn là tò mò chuyện của hàng trăm người mà có khi mình chỉ gặp 1, 2 trong đời 🙂

Quy định thời gian check mail

Ở Nhật, liên hệ bằng mail rất quan trọng. Sau mấy năm làm việc ở đây, mình tự rèn luyện việc cố gắng trả lời mail càng sớm càng tốt, kết quả là mình check mail liên tục. Việc này làm mình xao nhãng rất nhiều. Giả sử đang làm việc, có mail đến dù không quan trọng lắm nhưng mình cũng trả lời ngay, đến lúc quay lại công việc thì mất một lúc mới nhớ ra đang làm đến đâu. Thế nên mình quy định thời gian check mail, 1 ngày chỉ check 3 lần và trả lời mail ngay khi check.

Hạn chế đọc báo

Dạo này mình hay đọc báo Nhật, lấy cớ là vừa đọc vừa học tiếng Nhật. Tuy nhiên có hôm đọc đến 2 tiếng đồng hồ vì còn ghi chép lại từ mới nữa. Đọc xong báo tiếng Nhật thì đọc sang tiếng Việt, rồi lan man thêm cả tiếng đồng hồ nữa. Thế nên mình đã quyết định ko đọc báo tiếng Việt nữa (vì dạo này toàn tin cực đoan, gây chán nản về tình hình xã hội ở VN thôi), chỉ đọc báo tiếng Nhật (vì mình đang sống ở Nhật). Mà đọc thì chỉ đọc trên tàu thôi, có nghĩa là khoảng 30 phút buổi sáng và 30 phút buổi tối. Vừa tiết kiệm được thời gian mà vẫn nắm được tin tức hàng ngày, và học tiếng Nhật nữa.

Bỏ youtube, xem phim

Dạo này mình hay xem phim Nhật để học tiếng Nhật và để hiểu thêm văn hoá Nhật. Đồng thời mình cũng xem phim Việt để không bỏ lỡ các vấn đề xã hội ở VN. Tuy nhiên phim Nhật suốt ngày nói chuyện làm sao để có người yêu, làm sao để cưới được chồng (or vợ), vấn đề hot của xã hội Nhật nhg với mình thì khá nhảm nhí. Phim Việt thì toàn chuyện ngoại tình đến nỗi chồng ko cho xem nữa vì tiêu cực quá. Thời gian bị stress mình lấy việc xem phim để làm động lực ngồi trước may tính, nhưng ngược lại nó mang cho mình nhiều stress hơn vì mình ko tập trung làm việc được, tiến độ công việc chậm. Thé nên mình bỏ xem phim Việt, chỉ xem 1 vài phim Nhật và chỉ xem buổi tối khi về nhà nghỉ ngơi thôi.

Mới thực hiện được 1 tuần nhưng đã thấy hiệu quả tăng lên đáng kể. Mình có thể tập trung làm việc tất cả những lúc ngồi ở bàn làm việc. Nhờ thế mà mình có thể về sớm chút để làm các việc khác, VD như tập gym 🙂

Tập gym

Một trong những thay đổi tích cực nhất của mình là đi tập gym. Toà nhà mình ở có phòng tập gym cho những người đang sống trong toà nhà. Chồng mình bắt đầu đi tập trước, rủ rê mãi mình mới đi. Tuy không chăm bằng chồng nhg mình tự thấy vận động giúp mình thấy sảng khoái, khoẻ hơn nhiều. Chồng cứ động viên mình cố gắng, mỗi lần chạy lâu hơn lần trước một chút hoặc chạy nhanh hơn một chút. Thấy mình tiến bộ từng tuần cũng làm tâm trạng tốt hơn. Và mỗi buổi 2 vợ chồng đi tập cùng nhau cũng làm tình cảm vợ chồng khăng khít hơn nhiều.

Viết một bài dài đánh dấu sự thay đổi tích cực ở đây. Hi vọng sẽ duy trì được lâu và tìm được nhiều cách khác để làm cuộc sống hàng ngày tốt hơn 🙂

You are what you think

Note lại bài này cho 1 ngày chán nản. Cố lên nào.

Source: https://www.facebook.com/groups/ivanet.org/permalink/996971573721937/

Random thoughts: You are what you think.

You probably have heard before that “if you change the way you look at things, the things that you look at will change.” When I first heard that, it was so profound to me and it led to my believe that “if you think, then you are.”

A few years ago I took a road trip with one of my former mentors. We talked about various things and about a person that we both knew, lets call him Dr. X. I updated the mentor that Dr. X was doing okay, except that he sees himself a victim. The mentor said, “if he keeps thinking that way then he will turn himself into one”. Dr. X was originally from the middle east, with a very middle eastern name. He changed it to an English name. He drank wine (or tried to) when we went out even thought his religion strictly prohibits it (and I could tell that he was not enjoying the wine, he always left the glass more than half full even for a $100 dollar wine). He truly felt that everyone was against him and thus he needed to protect himself. As a result, he isolated himself, other people distanced themselves from him due to his behavior, and eventually everyone I knew had a negative sentiment towards him. I knew for a fact that his original view of the situation was not true. No one was against him. But after about 5 years, he made himself a victim in isolation. I have seen more than one such example, which reinforces my thought that “if you think, then you are”.

Anh Truong mentioned our “constant quest for identity”; I believe that no one here on this forum experienced that as deeply as I did. I was born in Vietnam but in that country I was discriminated as a “thang tau”, in China where I lived for 2 years, I was discriminated as “Vietnamese boy” (sounded more demeaning in Chinese), and in Hong Kong being either Vietnamese or Chinese was a bad thing. So, I have experienced a lot of discrimination and have put some thoughts into my identity. I have never tried to disguise myself (some of my Vietnamese friends dyed their hair blond and changed their names, nothing wrong with it), and have I ever felt embarrassed about being who I am. But I had stopped searching for my identity since elementary school. Shortly after arriving in Canada, I decided that my identity was that I was born in Vietnam, from Vietnamese and Chinese ancestry, and a Canadian citizen. That was and is who I am (I will soon be US citizen as well), but that wasn’t important to me. What’s more important at the time was what I wanted to be. How do I define myself as a person, a citizen of humanity. I imagined myself doing well at school, and I did. I imagined myself wining competitions, and I did. I imagined myself being an artist, and I did (wining first place at the local art gallery competition). I imagined myself as a carpenter, and I did (wining local and than provincial cabinet making competition). I imagined myself as a computer geek, and I did (built my own computer and wrote my own programs to run my business). I imagined myself as a house builder, and I did (helped friends build a couple new houses, and repaired everything in a house including electrical, plumbing, etc). I imagined myself as a car guy, and I did (I have restored and built a handful of cars, classics, high performance, including drivetrain, computer controls, body welding, and painting). I imagined myself a scientist, and I did. Whatever I thought, I did. I was never the biggest and strongest guy amongst my friends. I was never the fastest either. But I truly believe in the power of the mind. It is the most wonderful thing in the world. And it is the most powerful thing on the planet, certainly the most powerful thing that anyone possesses.

So, you can think of yourself as a Vietnamese living in Canada, or you can think of yourself as a Canadian. Either way you think, you will become.
You can think of yourself as Vietnamese living in Vietnam, or you can think of yourself as a citizen of the world. Either way you think, you will become.
You can think of yourself as being a poor person, or you can think of yourself as a rich person in the making. Either way you think, you will become.
You can think that the world is against you, or you can think that the world is full of wonder and filled with people willing to help you. Either way you think, your world will be.
You can think of yourself as a struggling student, or you can think of yourself as a world-renowned scientist in the making. Either way you think, you will become.

Imagine what you want to be, then behave and conduct yourself precisely what you expect of that person.

Imagine how you would like to be treated by other people, then treat everyone precisely the way others would treat you.

Imagine your identity, and then fulfill the duties associated with that identity.

If you believe in yourself, others will follow. And if you think, you will be.

Languages

Hôm nay là một ngày vui, toàn chuyện nhỏ nhỏ thôi, lúc đầu chẳng định viết nhg h lại quyết định note lại cho nhớ. Buồn cười là chuyện vui toàn liên quan đến ngoại ngữ.

  1. Sáng đến ga tàu gặp ngay 1 bạn Thái trong thang máy, thế là buôn chuyện với bạn ấy từ ga ở nhà đến tận ga ở trường. Sau đó đến ga ở trường lại tình cờ gặp chị thư ký, buôn với chị ấy từ ga đến tận thang máy ở trường =)) Lên trường ngồi học 1 lúc thì có anh người Việt hỏi kinh nghiệm thuê nhà, buôn chuyện tiếp với anh ấy gần 1 tiếng. Nói chung tính mình cứ được buôn chuyện là hớn hở rồi, ngày nào ko được nói chuyện với ai (VD mấy hôm ở nhà 1 mình) là ỉu như bánh đa thiu luôn. Trên đường đi dịch, lòng phơi phới mình mới chợt nhận là mình buôn bằng cả 3 tiếng Anh, Nhật, Việt mà ko cảm thấy khác biệt nào :)) Đúng là trình độ buôn của mình lên khá cao 😀
  2. Đi dịch, hôm nay có cuộc họp khá thuận lợi vì mình thấy mình dịch rất suôn sẻ, hơn hẳn lần trước. Với lại đi dịch thực chất chỉ mất thời gian của mình thôi, chứ ko vất vả gì cả. Cho nên mới thấm thía đầu tư học hành thật có lợi, mấy năm học hành tiếng Nhật vất vả nhg bây h có ít vốn, thỉnh thoảng cũng sinh tiền (+ thêm vô số lợi ích khác như mối quan hệ, kinh nghiệm giao tiếp, làm việc) cho mình.
  3. Thành quả lớn nhất hôm nay là mình đã quyết tâm thuyết trình bằng tiếng Anh thành công. Bình thường thầy cậy mình biết tiếng Nhật nên dù bài thuyết trình của mình bằng tiếng Anh nhg thầy vẫn hỏi và comment bằng tiếng Nhật, sau đó mình chiều thầy lại đổi sang tiếng Nhật để thuyết trình, thành ra bài nói rất lộn xộn. Lần nào thuyết trình kiểu đấy xong là mình cũng thấy rất thất vọng về bản thân, thấy cả tiếng Anh lẫn tiếng Nhật của mình đều ko ổn. Nhg suy nghĩ kỹ lại thì lý do ko phải do ngoại ngữ của mình mà là do mình ko dứt khoát chọn 1 ngôn ngữ để nói thôi. Hôm nay ít ra mình đã dứt khoát chỉ dùng tiếng Anh để bài thuyết trình thật lưu loát. Cuối cùng thì cũng ổn, mình có thể làm mọi người hiểu được 1 paper rối rắm toàn là công thức toán học yeah.

Note lại cho một ngày quay cuồng 3 ngôn ngữ mà vẫn hiệu quả. Mỗi ngày chỉ cần niềm vui nho nhỏ như thế là đủ rồi 🙂 Good night 🙂

Building habits

How I Became a Morning Person, Read 5x More Books and Learned a New Language in A Year